BÀI CA MIỀN TÂY
  • BÀI CA MIỀN TÂY

  • Mã tour:
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: BÀI HÁT
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
 
BÀI  CA VỀ MIỀN TÂY
  Miền tây quê hương ai về ai nhớ ai thương, vùa qua Long An Chợ Đào hương lúa còn vương. Tiền Giang Mỹ Tho, Cái Bè, Gò Công, Tân Phước. Rạch Miễu xây cầu đường về Bến Tre gần hơn. Đường đi Vĩnh Long không còn những chuyến phà xưa, xe ta bon bon trên cầu Mỹ Thuận gió đưa, Trà Vinh Trà Cuống đón chào mởi nhau bánh tét, Sa Đéc rạng ngời yêu dấu Tháp Mười Tràm Chim.
  Ghé bến Ninh Kiều qua cầu Cần Thơ, nối vui đôi bờ sông Hậu Giang, Sóc Trăng đón chờ nghe lời rao cô nàng bán bánh ngon mua dùm em bánh pía Vũng Thơm. Từ chối đành sao lời rao chân thật, từ chối đành sao vị ngọt đất quê mình.  
  Bạc Liêu xứ sở tôi yêu, thương tiếng ai đàn lã lơi câu vọng cổ, về thăm mảnh đất An Giang, Châu Đốc vía bà hai mươi ba tháng tư. Đi lễ dâng hương cầu mong gia đạo bình an.
  Về thăm Kiên Giang Gồng Riềng miệt thứ An Biên, chiều qua Hà Tiên Đông Hòa Hòn Đất Gò Quao, Cà Mau mến yêu cuối trời, U Minh Xóm Mũi, Ngọc Hiển Rạch Tàu cho nhớ thương nhiều Cà Mau. Ruộng xanh tốt tươi bao đời nuôi ta khôn lớn, Vưa lúa quê mình đó là miền tây quê tui 
►VỀ MIỀN TÂY - Tô Thanh Tùng
  Miền Cần Thơ gạo trắng nước trong, vui niềm vui ấm no cuộc sống. Miền Đồng Tháp ruộng lúa mênh mông, yêu tình yêu thắm duyên mặn nồng.
   Ai qua Tiền Giang xuống phà Mỹ Thuận. Ai đi Hậu Giang đến bắc Cần Thơ. Đi về Minh Hải hay đi về Kiên Giang. Đi về Sa Đéc hay là về An Giang
  Miền Tây ơi vựa lúa miền Nam hai mùa mưa nắng. Miền Tây ơi sông nước Cửu Long chín nhánh phù sa.
Đất lành khắp chốn nở hoa. Vun bồi mạch sống mượt mà môi em. Vầng trăng lên theo bước chân đi, qua đường đê mấy nhịp cầu tre. Hàng cây xanh in bóng nghiêng che, quanh vườn ao đóm khuya lập lòe.
  Ai đi miền xa nhớ về quê nhà. Thăm con đường xưa bến cũ miền Tây. Tiếng cười giọng nói trong có tình thân thương. Câu hò câu hát nghe dạt dào quê hương
  Nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối cùng bản đồ Việt Nam. Ngại chi đường xa không tới, về để nói với nhau mấy lời.
  Xuôi mái chèo sông ông Đốc, đêm trắng kịp tới chợ Cà Mau. Xuồng ghe ngày đêm không ngớt, người Cà Mau dễ thương vô cùng.
  Về Cái Đước, Đầm Dơi, nghe ai ru câu ơi hời. Thương em đừng để duyên lỡ thời. Tội nghiệp ghê nghe sắt se con tim tôi. Chừng nào về Năm Căn, nhớ nhau qua lại cũng gần. Một lần về U Minh, nghe muỗi kêu nhớ rừng Cà Mau.
  Mai mốt Cà Mau em lớn, tuy út mà sửa soạn đẹp hơn. Cà Mau đường đi không khó, mà chỉ khó có sông vắng đò.
  Em đứng mình em một hướng, duyên dáng mời khách lạ ngàn phương. Cà Mau mặc thêm áo mới, về Cà Mau là thấy thương em rồi
   Chim tung bay hót vang trong bình minh, chân cô đơn, áo phong sương hành trình. Từ Long An, Mộc Hóa, Mỹ Tho, xuôi về Gò Công, Tiền Giang ngút ngàn như một tấm thảm lúa vàng. 
   Thương em tôi áo đơn sơ bà ba, trên lưng trâu nước da nâu mặn mà. Hò hò ơi! Cây lúa tốt tươi thêm mùi phù sa đẹp duyên tháp mười, quên đời tảo tần vui cười 
   Quýt Cái Bè nổi tiếng ngọt ngây, ai ăn rồi nhớ mãi miền Tây. Ngồ ngộ ghê, gái miền Tây má hây hây, vơí các cô đời bao thế hệ. Phù sa ơi đậm tình quê hương... 
   Qua Long Xuyên đến Vĩnh Long, Trà Vinh, sông quê tôi thắm trong tim đậm tình. Phù sa ơi! ngây ngất bước chân, tôi về không nỡ, ở cũng chẳng đành, quê miền đất ngọt an lành. 
   Quê hương tôi vẫn con sông bên Cửu Long, dân quê tôi sống quanh năm bên ruộng đồng. Từ ngàn xưa, cây lúa đã nuôi dân mình no ấm. phù sa mát ngọt như dòng sữa mẹ muôn đời. 
   Đêm trăng thanh chiếu trên sông Cần Thơ, vang xa xa thoáng câu ca hò lờ. Về Tây Đô nhớ ghé Sóc Trăng nghe điêụ lâm thôn dù kể hát mình nhưng tình cảm gần như mình. 
   Nắng sớm về trái chín thật mau, cơn mưa chiều tươí mát ruộng sâu. Phù sa ơi! bốn mùa cây trái đơm bông, gaí bên trai tình quê thắm nồng. Điệu dân ca ngọt ngào mênh mông.
   Sông quê ơi, nắng mưa bao ngàn xưa, tôi không quên lũy tre xanh hàng dừa. Về Bạc Liêu nghe hát cải lương, sau đờn vọng cổ Cà Mau cuối nẻo đôi lời gửi lại chữ tình.
  Người dân quê tôi Sóc Trăng đã bao đời dầm mưa dãi nắng, Đổi lấy chén cơm thơm ngon như sữa mẹ mát ngọt đời con.
  Sông quê tôi đổ về ba ngã, cây trái ngọt uống dòng phù sa, Đường qua Trường Khánh có người bạn Hoa, "Tùa chế tùa hia wo tá lư thìa", 
  Về Đại Tâm thăm người bạn Kh'mer, nghe hát Dù Kê và điệu múa Lâm Thôl, "Sóc sờ bai bon tâu na bon tâu na bon ơi". Về đây quê hương Sóc Trăng lũy tre làng hàng dừa rợp bóng, 
  Bậu sang phà Rạch Miễu, Qua lẽo đẽo theo sau. Đôi bóng trăng trên đầu (ơ hờ) hường như áo cô dâu. Áo bậu đỏ cánh kiến (ơ hơ) da bậu vàng phù sa. Mắt ngời xanh nước biển, tim bậu hồng lòng qua. 
  Bậu sang phà Rạch Miễu, ngoe nguẩy xuống Bến Tre. Về Cái Mơn, Lương Hòa hay là, Về Sơn Đốc, Ba Tri? Guốc bậu rụng tiếng lá (ơ hơ), thoang thoảng mùi làm duyên. Thoáng mùi thương quá đỗi, mùi tình Lục Vân Tiên.
  Đợi ánh trăng lên đầu cầu soi bước em về. Lòng Qua như con nước lênh đênh vào trong mong nhớ. Vịnh Bến Tre tim bồi hồi lòng muốn theo người ơi !!! 
  Bậu sang phà Rạch Miễu, vô Chợ Giữa nhởn nhơ. Về Trúc Giang đang chờ hay về, Cù Lao Ốc trăng mơ? Tức bàn chân quấn quýt (ớ hơ) quanh quẩn vòng thủy chung. Bóng dừa vương áo mỏng, in đậm chùm yêu thương.
  Bậu sang phà Rạch Miễu, thăm trường cũ Nam Phương. ư lắc lư xe thổ (ha) mộ . Chèn ơi, quá dễ thương! Quyết lòng theo bén gót (ớ hơ), năn nỉ hoài hổng nghe. Ước gì đương trắc trở, gặp nụ cười Bến Tre! 
  Bến Tre, ơi Bến Tre ời ! Có nhớ gã thương hồ. Khua dầm trong nắng đục. Lẩn thẩn sầu bán thơ. Bến Tre, ơi Bến Tre . Bến Tre, ơi Bến Tre !
►DUYÊN PHẬN – Thái Thịnh
  Phận là con gái, chưa một lần yêu ai. Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài. Cảnh nhà neo đơn, bầy em chưa lớn trĩu đôi vai gánh nhọc nhằn. Thầy mẹ thương em nhờ tìm người se duyên. Lòng cầu mong em đậu bến cho yên một bóng thuyền. Lứa đôi tình duyên còn chưa lưu luyến. Sợ người ta đến em khóc sau bao lời khuyên.
  Chưa yêu lần nào biết ra làm sao? Biết trong tình yêu như thế nào? Sông sâu là bao nào đo được đâu? Lòng người ta ai biết có dài lâu? Qua bao thời gian sống trong bình an. Lỡ yêu người ta gieo trái ngang. Nông sâu tùy sông làm sao mà trông. Chưa đỗ bến biết nơi nào đục trong. 
  Rồi người ta đến theo họ hàng đôi bên. Một ngày nên duyên một bước em nên người vợ hiền. Bỏ lại sau lưng bầy em ngơ ngác đứng trông theo mắt đượm buồn. Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn rưng rưng. Dặn dò con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng. Bước qua dòng sông hỏi từng con sóng. Đời người con gái không muốn yêu ai được không?
  Chiều xuống đứng bên cầu nghe sóng biển. Nắng thu vàng chiếu rạng bến bờ. Kiên Giang mình đẹp làm sao! Bóng mây sánh đôi bóng núi. Con chim nhạn hát điệu tình quê. Một biển trời như có mẹ cất tiếng ru. Trăng nhú lên bến cảng quê hương. Trăng cũng đẹp, đất cũng đẹp sao đâu đâu cũng đẹp. Trăng lấp lánh lung linh bến nước. Đoàn tàu về loang loáng trên sông. Màn trời đêm êm ả thanh bình. Đêm bình yên hương lúa ngạt ngào. Đêm bình yên nghe sóng biển vỗ về. 
  Nghề đánh cá an nhàn nơi sóng biển. Thấy ăn làm nhớ chuyện thánh thần. Công ơn còn tạc vào tâm. Có câu hiếu sanh nố sát. Tâm thiên địa cứu nịch pḥò nguy. Lượng hải hà cơn sóng dậy lúc gió qua. Đem tấm thân cứu đỡ dân ta. Nam cũng vậy, Bắc cũng vậy cho đâu đâu cũng vậy. Công đức ấy anh linh thế ấy. Lòng vẹn lòng như khắc như ghi (a). Trùng trùng dâng Nam Hải chi nguyền (à). Trăm là năm hương khói thường ngày. Trăm là năm hương khói cũng thường ngày
  Hồn lỡ sa vào đôi mắt em. Chiều nào xoã tóc ngồi bên rèm. Thầm ước nhưng nào đâu dám nói. Khép tâm tư lại thôi. Đường hoa vẫn chưa mở lối.. 
  Đời lắm phong trần tay trắng tay. Trời đông ngại gió lụa vai gầy. Lầu kín trăng về không lối chiếu. Gác cao ngăn niềm yêu. Thì thôi mơ ước chi nhiều... 
  Bên nhau sao tình xa vạn lý.  Cách biệt mấy sơn khê, ngày đi mắt em xanh biển sâu. Mắt tôi rưng rưng sầu, lặng nghe tiếng pháo, tiễn ai qua cầu. 
  Đường phố muôn màu sau thiếu em. Về đâu làng tóc xoã bên rèm. Lầu vắng không người sông khép kín,
nhớ em tôi gọi tên. Chỉ nghe tiếng là rơi bên thềm. 
►MẤY NHỊP CẦU TRE – Hoàng Thi Thơ
  Làng tôi, nghe đu đưa mấy nhịp cầu tre. Làng bên, băng qua kinh nối tình miền quê. Buồn vui dân trong làng ra nghỉ trưa hè. Lặng mà nghe ai hát đêm về. Hỏi rằng, ai nâng niu mấy nhịp cầu tre. Lặng nghe, ai ca trong nắng chiều vàng hoe. Cầu tre bao nhiêu hè vui một câu vè. Để lòng ai quên hết não nề. 
  Ai đem bắt nhịp cầu tre. Cho chàng là chàng làng bên ấy. Thương em là em ở bên này, ờ ơ ớ ớ ờ hơ... Cầu tre, tắc tịch tình tang. Cầu tre tắc tặt tình tình. Rằng nhớ ở đây.
  Thương nhau mà thương nhau. Cởi áo cho nhau về nhà mẹ hỏi: Qua cầu, qua cầu. Thưa, rằng thưa, rằng thưa Qua cầu gió bay... 
  Nhờ ai, em tôi qua lấy chồng làng bên. Nhờ ai, ai đem ngô lúa về ngoài hiên. Cầu ơi ai đem tình gieo trải khắp miền. Lòng cầu như đôi cánh chim hiền. Chiều nay trăng sông xanh nhớ nhiệp cầu duyên. Cầu ơi, ai đâu quên những chiều thần tiên. Lòng mong, mai cho dù sông cạn đá mòn. Chỉ cầu kia muôn kiếp vẫn còn... (3 lần)
VÀM CỎ ĐÔNG
Trương Quang Lục
  Ở tận sông Hồng em có biết quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết: Vàm Cỏ Đông, ơi Vàm Cỏ Đông.
  Ơ…ơi Vàm Cỏ Đông ơi hỡi dòng sông, nước xanh biên biết chẳng đổi thay dòng. Đuổi Pháp đi rồi nay đuổi Mỹ xâm lăng. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong.
  Ơ..ơi Vàm Cỏ Đông đi hỡi dòng sông có anh du kích dũng cảm kiên cường. Lẩn ánh trăng mờ băng lửa đạn qua sông. Diệt tan tàu giặc giữ gìn quê hương. Diệt tan tàu giặc giữ gìn quê hương.
  Vàm Cỏ Đông đây Vàm Cỏ Đông đây. Ta quyết giữ từng chiếc xuồng tấm lưới cây dầm. Từng con người làm nên lịch sử. Và dòng sông trong mát quanh năm. Vàm Cỏ Đông đây, Vàm Cỏ Đông đây. Ta quyết giữ gìn từng mái nhà nép dưới rặng dừa. Từng thửa ruộng ngòi đen màu mỡ. Từng mối tình hò hẹn sớm trưa.
  Ở tận sông Hồng em có biết quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết: Vàm Cỏ Đông ơi Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Đông ơi Vàm Cỏ Đông
BÀ NĂM
Vũ Quốc Việt
  Đã bao lâu rồi bà Năm đứng trông con về. Sớm hôm sau hè hàng cau úa theo niềm đau. Chập chừng xa xa nghe đồn con về đầu làng. Lòng mừng rưng rưng mắt cười theo giọt lệ rơi.
  Tiễn con ra đi hàng tre mới lên ngang đầu. Lúc nghe con về chồi măng đã xanh thành tre. Mẹ chờ tin như cánh đồng chờ mùa mưa tới. Lặng lờ bên sông ngóng tìm nơi nào là con
  Trời làm giông tố làm chi chỉ thêm đau lòng. Lạy trời mưa tuôn rơi trên cánh đồng đợi chờ. Đừng làm cho chia cách nhau gia đình lìa tan. Mẹ già côi cút thầm mong có con bên cạnh. Dù hạt cơm khô nhưng lòng Mẹ nghe ấm áp. Một giọt canh chua sớt đầy tình Mẹ con
BÀI CA ĐẤT PHƯƠNG NAM
lời: Lê Giang ; nhạc: Lưu Nhất Vũ
  Nhắn ai đi về miền đất phương Nam. Trời xanh mây trắng, soi dòng Cửu Long Giang. Mênh mông rừng tràm, bạt ngàn dừa xanh. Tiếng chang đước đong đưa, nhớ người xưa từng ở nơi này. Cho ta thêm yêu dấu chân ngàn năm đi mở đất. Cho ta thêm yêu bầy chim sáo sổ lồng. Ơi, ơi hò, ơi ơi ơi ơi hò. Ơi ơi ơi hò, ơi ơi ơi hò ơi
  Còn đâu đây tiếng vó ngựa phi. Mà ngỡ con tàu vỗ sóng bờ xa. Nỉ non sao tiếng nhạn kêu chiều. Buồm xuôi vô phương Nam. phiêu bạt theo thủy triều. Dẫu trải qua thăng trầm giông tố. Qua bao cuộc bể dâu, mãi dâng cho đời. Bài tình ca đất phương Nam. Ơi ơi hò, ơi ơi ơi ơi hò
  Cánh chim tung trời về đất phương Nam. Người xưa lưu dấu in hình thuở mang gươm. Bao la tình đời. Màu lục bình trôi. Hoàng hôn tím ven sông, tiếng hò khoan còn tỏa đôi bờ . Lênh đênh mây trôi, khói sương chiều miên man nỗi nhớ. Nghe trong âm ba từng con sóng vỗ về. Ơi ơi hò, ơi ơi ơi ơi hò. Ơi ơi ơi hò, ơi ơi ơi hò ơi
  Chờ trăng lên cất tiếng gọi nhau. Đờn khảy tang tình đượm thắm hồn ai. Biển xôn xao gió lộng tứ bề. Thuyền ai xuôi phương Nam. khoan nhặt trôi lững lờ. Đã trải qua bao mùa mưa nắng, qua bao cuộc đổi thay. Mãi dâng cho đời, bài tình ca đất phương Nam. Ơi ơi hò, ơi ơi ơi ơi hò. Ơi ơi ơi hò, ơi ơi ơi hò ơi ơi hò ơi

Các tour du lịch khác nổi bật