HÀN MẶC TỬ - LÃNG MẠN VỚI CÁC NÀNG THƠ
  • HÀN MẶC TỬ - LÃNG MẠN VỚI CÁC NÀNG THƠ

  • Mã tour:
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: HÀN MẠC TỬ
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
HÀN MẶC TỬ
NHÀ THƠ LÃNG MẠN
VỚI CÁC NÀNG THƠ
"Hàn Mặc Tử, tên người nghe cô quạnh
Tuổi thanh xuân bàng bạc ánh trăng rơi
Cuộc đời Hàn, tranh thủy mạc chơi vơi
Tự xa thẳm lẫn lộn giá băng và cái chết.
Mùa xuân 28, thơ Hàn vào đoạn kết
Ánh trăng vàng sao vội vã hóa mây trôi
Những vần thơ máu huyết bỗng pha phôi
Theo người chết cuối đầu thi hành lễ.
Ôi thơ Hàn! Một hồn thơ tuyệt mĩ
Rất ngây thơ trong sáng đến lạ kì
Như thiên thần đang lướt cỏ xuân đi
Ru đời thật bằng mắt mộng tinh tế."
 Hàn Mặc Tử là nhà thơ tài hoa. Ông để lại cho đời nhiều thi phẩm. Có đôi lúc, trong cuộc sống, trong tình cảm, chúng ta bỗng ngân nga vài câu thơ bất chợt mà không biết rằng đó chính là THƠ HÀN
  “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…”
  “Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.”
  "Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng".
  Cuộc đời của ông được biết đến với nhiều mối tình, với nhiều người phụ nữ khác nhau, đã để lại nhiều dấu ấn trong văn thơ của ông - có những người ông đã gặp, có những người ông chỉ giao tiếp qua thư từ, và có người ông chỉ biết tên như:
TRÀ,  HOÀNG CÚC, MỘNG CẦM, THƯƠNG THƯƠNG, NGỌC SƯƠNG, MAI ĐÌNH
 ĐIỂM ĐẶC BIỆT LÀ CÁC NÀNG NÀY ĐỀU SỐNG THỌ TRÊN 75 TUỔI
1/MỐI TÌNH ĐẦU:
Mối tình đầu ít ai biết của Hàn Mặc Tử gắn liền với một cô gái Huế có cái tên rất mộc mạc: TRÀ.
  Nàng Trà là con gái út người cậu họ của Hàn Mặc Tử. Lần đầu gặp Trà, Hàn Mặc Tử ấp a ấp úng không biết xưng là gì vì Trà hơn tuổi. Họ xích lại gần nhau hơn nhờ nàng dịu dàng, tự nhiên bắt chuyện vì hai người có cùng sở thích thơ văn, viết báo. 
 Theo lời ông Nguyễn Bá Tín - em trai Hàn Mặc Tử, mối tình với người đẹp tên Trà là mối tình yên lặng nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của chàng thi sĩ này. Nếu như những mối tình sau này đều được "giải tỏa" bằng thơ thì với nàng Trà, Hàn Mặc Tử không làm nổi một câu thơ để tỏ tình, thành ra tình yêu của chàng thi sĩ đa tình càng thổn thức. 
  Cho đến một ngày, một người chị họ đột ngột vào thăm nhà chàng, kể lể về đám cưới của Trà và bày tỏ nỗi tiếc nuối vì Trà rất dễ thương, thùy mị và ưng Hàn Mặc Tử nhưng chàng đã không "nói một tiếng". Vậy là mối tình đầu tan vỡ trong lặng lẽ, để lại những hối hận, tiếc thương.
2/ MỐI TÌNH TRONG SÁNG:
Hoàng Cúc:  Sinh năm 1913 – Mất năm 1989 tại Huế. Hưởng thọ 76 tuổi
  Mối tình trong sáng và được nhắc đến nhiều nhất của Hàn Mặc Tử lại là người con gái Huế có cái tên rất đẹp: Hoàng Cúc. Năm 1933, khi đang làm việc tại Quy Nhơn, Bình Định, Hàn Mặc Tử đã có dịp quen biết với Hoàng Cúc - một cô gái gốc Huế, qua một người em con chú con bác của nàng. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hàn Mặc Tử đã đem lòng yêu say cô gái có tâm hồn văn chương giống mình. Chàng từng sáng tác bài thơ "HỒN CÚC" để bày tỏ tình yêu của mình qua những vần thơ như:
"Bấy lâu sát ngõ, chẳng ngăn tường
Không dám sờ tay sợ lấm hương
Xiêm áo đêm nay tề chỉnh quá
Muốn ôm hồn cúc ở trong sương". 
 Tuy nhiên, vốn là một cô gái kín đáo nên bề ngoài, Hoàng Cúc với Hàn Mặc Tử như hai phương trời xa lạ. Tình yêu của chàng trai đa tình cứ thế âm thầm lặng lẽ trôi qua mà không được đáp lại. Sau nhiều lần vào Sài Gòn rồi trở lại mảnh đất Quy Nhơn, tình yêu ấy không hề phai nhạt mà càng nồng nàn hơn xưa. Chỉ có điều nó là thứ tình yêu đơn phương từ phía Hàn Mặc Tử. Để rồi, khi Hoàng Cúc theo cha về Vĩ Dạ ẩn cư làm tu sĩ, Hàn Mặc Tử đã coi nàng như đã đi lấy chồng và ôm nỗi đau tuyệt vọng vì tình yêu tan vỡ. 
 Thấy vậy, người em của Hoàng Cúc đã viết thư về cho nàng thông báo tin Hàn Mặc Tử mắc bệnh nan y và khuyên nàng nên viết thư an ủi người đã hết lòng yêu thương nàng. Đáp lại, Hoàng Cúc chỉ gửi cho Hàn Mặc Tử một bức ảnh phong cảnh có mây, nước, có chiếc đò ngang và cô gái chèo đò. Trí nhận được một tấm ảnh Kim Cúc mặc áo dài lụa trắng đứng trong vòm cây. Đó chính là cội nguồn cảm hứng của bài thơ "Ở đây thôn Vĩ Dạ" nổi tiếng. Mối tình với cô gái Huế đẹp, trong sáng nhưng đượm buồn đã khép lại trong cuộc đời chàng thi sĩ đa tình như thế. 
  Trí không sao biết được ngoài tấm ảnh, Kim Cúc còn dành dụm một số tiền nhỏ, toan nhờ Ngân gửi tặng chàng thuốc thang nhưng gia phong nghiêm cấm. Trí càng không biết nàng đã quy y, dành riêng một căn phòng ngày đêm hương hoa tụng niệm khi chàng rời khỏi cõi đời, để tưởng nhớ mối tình chàng đã trao cho nàng. Mối tình đầu trong trắng. Chàng chỉ biết phải viết ngay ra cảm xúc trước bức ảnh
"Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu hoa bấp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?"
Bà Kim Cúc bị tai nạn giao thông tại thành phố Hồ Chí Minh ngày 11/8/1988. Nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy 12 ngày đêm. Đưa về Huế và mất ngày 3/2/1989. Có thể nói đám tang của bà lớn nhất ở Huế từ xưa đến nay, bởi vì bà là Phó ban hướng dẫn Trung ương Gia đình Phật tử Việt Nam
3/ MỐI TÌNH DA DIẾT 
Cuộc đời của Mộng Cầm gắn liền VỚI CON SỐ 7
Mộng Cầm:  Sinh 17/7/1917 – Mất 23/7/2017. Hưởng thọ 90 tuổi
  Mối tình da diết nhất trong cuộc chàng thi sĩ đa tình gắn liền với cái tên Mộng Cầm (quê ở Phan Thiết, Bình Thuận).
  Nữ sĩ Mộng Cầm, tên thật Huỳnh Thị Nghệ, gọi nữ sĩ Ngọc Sương là dì, gọi Bích Khê là cậu quê ở Quảng Ngãi. Từ một người hâm mộ tài năng của Hàn Mặc Tử, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm qua các bức thư bàn chuyện thơ văn.
  Lên Sài Gòn, ông làm phóng viên phụ trách trang thơ cho tờ báo Công luận. Khi ấy, Mộng Cầm ở Phan Thiết cũng làm thơ và hay gửi lên báo. Hai người bắt đầu trao đổi thư từ với nhau, và ông quyết định ra Phan Thiết gặp Mộng Cầm. Và mối tình này đã để lại nhiều kỉ niệm khó phai ở các địa danh như Mũi Né, Lầu Ông Hoàng...
  Nếu các mối tình trước của Hàn Mặc Tử là tình yêu đơn phương không được đáp lại thì lần này, Mộng Cầm đã chủ động bày tỏ tình cảm và nguyện làm người "NÂNG KHĂN SỬA TÚI" cho Hàn Mặc Tử. Hai người đã trải qua những ngày tháng hạnh phúc và tràn đầy hy vọng. Song chính Mộng Cầm đã gieo rắc vào lòng chàng trai đa sầu đa cảm này nỗi đau khôn nguôi khi quyết định lấy chồng giữa lúc thi sĩ lâm bệnh nặng. Nỗi đau về thể xác cùng với nỗi tuyệt vọng vì bị phụ tình đã khiến Hàn Mặc Tử rơi vào tâm trạng uất hận:
"Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng".
  Khi đau quá anh gọi thẳng tên người yêu như trong bài MUÔN NĂM SẦU THẢM.
Nghệ ơi Nghệ muôn năm sấu thảm,
Nhớ thương còn một nắm xương thôi
(Nghệ là tên thật của Mộng Cầm)
 Từ năm 1936, Mộng Cầm đi lấy chồng, không còn gặp Hàn Mặc Tử bao giờ nữa. Chính vì thế, Hàn Mặc Tử đã viết gửi nàng 4 câu thơ chua chát:
  Được tin em lấy chồng
Anh cười đã lắm, anh buồn cũng ghê
  Em ơi ! Em nuốt lời thề
Anh lầm ! Anh tưởng gái quê thật thà
 Nhắc đến Lầu Ông Hoàng là nhắc đến nhà thơ Hàn Mạc Tử - Bởi lẽ Lầu Ông Hoàng là nơi hẹn hò và nơi ngắm trăng của Hàn Mạc Tử và Mộng Cầm .
  Về sau Mộng Cầm có nói về câu chuyện tình lãng mạn này, trong đó thổ lộ nơi ấy là nơi hẹn hò yêu đương của họ:
  “Một dịp thứ bảy đi chơi lầu Ông Hoàng, anh thổ lộ mối tình với tôi. Tôi có trả lời anh: Chắc là không thể đi đến chỗ trăm năm được, tôi nói trước để anh đừng hy vọng. Anh hỏi lý do. Tôi viện lẽ tôn giáo khác nhau, nhưng thật ra vì biết Hàn Mặc Tử mang chứng bệnh hiểm nghèo, không thể sống lâu được, ý tôi muốn một người chồng mạnh khỏe, tráng kiện”
  Đùng một cái, Hàn thi sĩ phát hiện mình mắc bệnh phong, chàng tuyệt giao với bằng hữu, kể cả với Mộng Cầm. Dù đã tuyệt giao với những người thân thiết nhất nhưng hình ảnh của Mộng Cầm vẫn luôn ám ảnh Hàn thi sĩ. Nỗi đau đớn triền miên trên thể xác cộng với nỗi đau tinh thần luôn giày vò thiên tài bất hạnh, từ đó thi sĩ bật ra những câu thơ thống thiết:
"... Ta lang thang tìm tới chốn Lầu Trăng
Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang.
Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết...
Ôi trời ơi là Phan Thiết, Phan Thiết.
Ta đến nơi Nường ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ.
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm mùi trăng.
Ta quẳng thơ lên tới tận Sông Hằng
Thơ thắm thiết bỗng kêu rên thống thiết
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!
Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư…”
  Với Hàn Mặc Tử, năm 1938, 1939 là những năm ông đau dữ dội nhất. Chúng ta có thể thấy nhà thơ phản ánh nỗi đau ấy khá rõ trong thơ mình. Theo ông Nguyễn Bá Tín, trong thời kỳ này, ông sống nửa mơ nửa thật, có lúc mơ mơ không biết gì. Tuy nhiên, Hàn âm tầm chịu đựng nỗi đau để rồi có lúc ông quằn quại trong thơ qua các bài Cô Liêu, Những giọt lệ, Hồn là ai với những đoạn:
“Hồn đã cắn, đã cào nhai ngáu nghiến
Thịt da tôi sượng sần và tê điếng
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên”
  Ông sống trong hoảng loạn, đau đớn như có một bóng ma luôn ám ảnh và cảm thấy cô đơn đến tột cùng. Nhiều bài thơ ông viết trong thời điểm ấy, khi đọc lên giúp ta hiểu rõ tâm trạng ông:
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu
Sao bông phượng nở trong màu huyết
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu
  Có một điều rất dễ nhận thấy trong thơ Hàn, đó là ông viết rất nhiều về trăng.
"Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá
Nàng cũng trăng mà ta cũng trăng"
"Trăng nằm sóng sõai trên cành liễu
Đợi gió thu về để gió rơi"
"Ô kìa bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuông vàng dưới đáy khe"
"Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy
Sáng dậy điên cuồng mưa máu ra"
“Trời hỡi nhờ ai cho khỏi đói
Gió trăng có sẵn làm sao ăn”…
“ Người trăng ăn vận toàn trăng cả,
Gò má riêng thôi lại đỏ hườm”.
“Mới lớn lên trăng đã thẹn thò
Thơm như tình ái của ni cô”.
“Không gian dày đặc toàn trăng cả
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng”
  Nhiều người thấy tần số những câu thơ, bài thơ về trăng xuất hiện khá nhiều trong thơ Hàn, nên đã đặt câu hỏi, trăng có ảnh hưởng gì đến bệnh tình của Hàn. Quá trình sáng tác của Hàn gắn liền với quá trình chịu đựng đau đớn nên có thể hiểu ông viết những bài thơ, vần thơ có trăng vào những đêm trăng sáng. Đặc điểm của bệnh phong là chỉ thương tổn những dây thần kinh ngoại vi (tay, chân, cổ), những nơi không có quần áo che phủ, hay nói cách khác những nơi có nhiệt độ thấp hơn nơi khác trong cơ thể. Những đêm trăng sáng, không khí lạnh hơn, những đêm không trăng hay trăng bị mây chia khuất. Đó chỉ là hiện tượng bức xạ nhiệt bình thường vì những trảng cát ở Quy Nhơn ban ngày hấp thụ nhiệt rất nhanh, ban đêm mất nhiệt cũng rất nhanh, tạo nên sự chênh lệch về nhiệt độ. Bên cạnh đó, Quy Nhơn nằm trong một thung lũng, ngày đón gíó biển, đêm gió núi thường rất lạnh. Vì vậy, những đêm trăng sáng, Hàn Mặc Tử phải chịu nổi đau nhiều hơn và do đó, tần số những ý thơ về trăng xuất hiện cũng nhiều hơn.
  Nhiều người - trong đó có Quách Tấn, Trần Thanh Mại, Ngọc Sương (dì ruột của Mộng Cầm) đều xác nhận chuyện tình cảm giữa Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm là có thật, sở dĩ bà phải "ĐÍNH CHÍNH" trong bài phỏng vấn là muốn bảo vệ hạnh phúc đang có. Âu đó cũng là một việc làm thường tình và đáng thông cảm...
  Hôm nay, người thiếu nữ năm xưa - Nhân vật đã trở thành huyền thoại trong nhiều bài thơ, khúc nhạc - Đã mang vào lòng đất những vui buồn quá khứ. Xin thắp một nén nhang tiễn bà vào vĩnh hằng...
  Mối tình của Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm chẳng đi đến đâu. Mộng Cầm bộc bạch: Với hai lẽ, một bà là con nhà phong kiến, cha mẹ luôn cản trở bà lấy một người Công giáo, lại là văn nhân, thi sĩ.
 Sau khi Hàn Mặc Tử mất, Mộng Cầm sinh được 7 người con. Người bạn đời của bà cũng biết rõ mối quan hệ của bà với Hàn Mặc Tử nhưng vẫn tôn trọng nhà thơ quá cố. Con gái lớn của bà là Mộng Đào, là bác sĩ, đang công tác tại TP HCM.
   Ngày 23/7/2007, bà Mộng Cầm qua đời tại số nhà số 300 (số cũ), Trần Hưng Đạo, Phan Thiết. 
  Trong giây phút cuối đời Bà khi trăn trối với con gái của mình, Bà đã giải thích lý do chính Bà từ chối Hàn Mặc Tử là vì lúc ấy bà quá thương Hàn Mặc Tử. Theo bà hiểu thì người bị bệnh phong gần đàn bà sẽ rất mau chết. Vì vậy, bà cố tránh để Hàn Mặc Tử mau chóng bình phục, sau đó sẽ liệu lần với cha mẹ. Nhưng tiếc là Hàn không qua khỏi…
  Đúng là ĐẰNG SAU 1 CUỘC CHIA LY ĐẦY NƯỚC MẮT CỦA TÌNH YÊU BAO GIỜ CŨNG LÀ 1 LÝ DO THẦM KÍN CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC. NGƯỜI NGOÀI KHÔNG BAO GIỜ ĐOÁN & BIẾT ĐƯỢC.
Đúng như câu: “TÌNH CHỈ ĐẸP KHI CÒN DANG DỞ” Của một mối tình xuyên thế kỷ
 Theo lời trăng trối của bà Mộng Cầm, cô con gái Hồ Mộng Đức đã mai táng bà trên lưng đồi lầu Ông Hoàng. Và lầu Ông Hoàng từ lâu đã đi vào tâm thức bao thế hệ khi nghe những bài hát về mối tình lãng mạn này, như Hàn Mặc Tử, Mộng Cầm Ca… và cả bài ca vọng cổ Tâm sự Mộng Cầm…
4/ Mối tình văn chương
  Ông bà mình thường nói: THEO TÌNH – TÌNH CHẠY; ĐUỔI TÌNH – TÌNH THEO & NGƯỜI CHUNG TÌNH SẼ GẶP ĐƯỢC NGƯỜI TÌNH CHUNG
  Trong những giây phút cuối đời, Hàn Mặc Tử: KẺ CHUNG TÌNH CHẠY TRỐN TÌNH YÊU đã gặp được NGƯỜI CON GÁI YÊU MÌNH THẬT SỰ đó chính là NÀNG MAI ĐÌNH.
Mai Đình:   Sinh năm 1919 – Mất 1999 Hưởng thọ 80 tuổi
  Chính trong lúc đau đớn, tuyệt vọng nhất, bóng hồng tiếp theo đã bước vào cuộc đời Hàn Mặc Tử, nàng tên Mai Đình, người ta gọi ấy là "TÌNH VĂN CHƯƠNG". Xét về nhan sắc, vóc dáng mộc mạc, chân quê và nhỏ bé của Mai Đình thua xa vẻ đài các của Mộng Cầm hay nét yểu điệu lạnh lùng của Hoàng Cúc. Hai người quen nhau qua một người bạn văn của Hàn Mặc Tử. Năm 1937, Mai Đình đã chủ động đến Quy Nhơn tìm gặp người trong mộng.
  Lúc ấy, Hàn Mặc Tử rất mặc cảm vì đang mang bệnh nặng nên không chịu gặp mặt. Nhưng càng như thế, Mai Đình càng thương xót hơn, nàng nói muốn chia sẻ bớt nỗi đau khổ của thi sĩ đa tình. Cảm kích trước tấm chân tình của người con gái này, song Hàn Mặc Tử vẫn cho rằng chuyện tình của họ sẽ chẳng có kết quả gì. Về sau, chứng kiến sự hy sinh và tình yêu lớn lao của Mai Đình, Hàn Mặc Tử mới đáp lại tình cảm của nàng.
  Vì tình yêu, Mai Đình đã ở bên Hàn Mặc Tử ngay cả lúc bệnh phong đã tàn tạ cả thể xác và tinh thần của chàng. Rồi khi bị mọi người hắt hủi, Mai Đình luôn là người an ủi, động viên chàng. Tuy nhiên, tình yêu ấy cuối cùng vẫn không chiến thắng nổi một "THẾ LỰC THỨ 3” - Ấy là sự cưỡng ép của bố mẹ Mai Đình, ép nàng đi lấy chồng.
 Người ta gọi con đường lên Gành Ráng, Quy Hoà, nơi có mộ Hàn Mặc Tử, là DỐC MỘNG CẦM. Chế Lan Viên tỏ sự bất bình về việc đó. Chế nói: "Đáng lẽ phải gọi là DỐC MAI ĐÌNH mới phải".
  Mai Đình đã theo cha vào Phan Thiết. Từ đây, chị ra Quy Nhơn, nhờ người quen là Trần Kiên Mỹ, một bạn văn của Hàn Mặc Tử, đưa tới giới thiệu. Mai Đình yêu thơ Tử đắm say một cách kỳ lạ.
  Trong hoàn cảnh cô đơn buồn đau, Hàn Mặc Tử hết sức cảm kích trước mối tình của chị, nhưng lúc đầu anh nghĩ rằng chỉ là một mối tình vô vọng. Nhưng sau, trước tấm lòng tha thiết gần như hy sinh của Mai Đình, anh đã đáp lại mối tình ấy.
  Mai Đình quê ở Thanh Hóa, theo cha vào làm việc ở Phan Thiết. Năm 1937, chị ra Quy Nhơn tìm gặp Hàn Mặc Tử chỉ vì yêu thơ anh và thương anh sống trong nổi đau vừa về tinh thần vừa về cơ thể. Lúc ấy, nhà thơ của chúng ta đã bị bệnh phong rõ rệt, hai má có nhiều vết đỏ, lông mi rụng gần hết. Thời kỳ ấy ai cũng ghê sợ căn bệnh nan y này, chỉ những bạn thân của anh, mới đến với anh mà thôi. Mai Đình bất chấp cả hiểm nguy, vượt lên trên mọi dư luận, đã đến với Hàn Mặc Tử với một tình cảm đằm thắm đầy hy sinh. Lúc đầu, Hàn Mặc Tử không tiếp chị. Chị đã khóc, chưa biết bằng cách nào được gặp anh. Sau, Quách Tấn chuyển cho Hàn Mặc Tử bài thơ của Mai Đình, có đoạn:
“Còn anh, em đã biết anh đâu,
Chỉ cảm vần thơ có những câu
Âu yếm say sưa đầy cả mộng,
Xui lòng tơ tưởng lúc đêm thâu…"
  Nhà thơ cảm động với tấm chân tình của chị. Mai Đình ở lại chăm sóc anh rất tận tụy, đem tất cả vốn liếng ít ỏi của mình để giúp đỡ anh. Thật là một mối tình thơ hoàn toàn vị tha và vô tư, một tâm hồn đẹp Sau đó, vì những khó khăn riêng trong gia đình nhà thơ, chị phải từ biệt anh và không còn gặp nữa. Mãi đến năm 1941, Mai Đình mới lên đèo Quy Hòa thăm mộ anh. Từ sau khi giã từ Hàn Mặc Tử, đời chị gian nan lắm.
5/ MỐI TÌNH THOÁNG QUA: 
Ngọc Sương: Sinh năm 1914 – Mất năm 2002 tại TPHCM. Hưởng thọ 88 tuổi
  Mối tình thoáng qua khác trong cuộc đời Hàn Mặc Tử là Ngọc Sương. Ngọc Sương là chị ruột của Bích Khê - Một người bạn văn của thi sĩ. Trong những ngày tháng đau đớn vì bệnh tật và tuyệt vọng vì tình yêu dang dở, sự xuất hiện của Ngọc Sương như một niềm an ủi lớn đối với Hàn Mặc Tử, nhưng tình yêu này chỉ như "GIÓ THOẢNG MÂY BAY".
6/ MỐI TÌNH TRONG MỘNG:
Thương Thương:  Sinh năm 1924 – Hiện đang ở Mỹ và thiếu thông tin về Bà
  Đầu năm 1940, nhà văn Trần Thanh Địch, bạn thân của Hàn Mặc Tử gửi từ Huế vào cho anh bức ảnh của Thương Thương cháu gái mình giới thiệu là người rất yêu thơ của Tử. Cô gái ngay thẳng dịu hiền ấy mới 12 tuổi em của Trần Tái Phùng, một trí thức gia đình nho phong ở Huế. Việc làm của Trần Thanh Địch mang ý nghĩa như việc làm của Bích Khê, thương bạn nên muốn tạo một tình cảm mờ ảo nào đó giúp cho bạn bớt nổi đau cô đơn. Nhưng đối với Hàn Mặc Tử, Thương Thương đã trở thành biểu tượng của một tình yêu thánh thiện. Chỉ trong vòng 6 tháng đầu năm 1940, anh đã viết liền 3 tác phẩm xuất sắc: Tập thơ CẨM CHÂU DUYÊN (trước gọi là tập THƯƠNG THƯƠNG), hai kịch Thơ DUYÊN KỲ NGỘQUẦN TIÊN HỘI. Anh dành cho cô thiếu nữ chưa hề gặp ấy một tình yêu đằm thắm. Cho đến lúc nghe tin gia đình Thương Thương trách cứ về chuyện này, Hàn Mặc Tử bỏ dở tác phẩm cuối cùng không viết nữa
  MỐI TÌNH TRONG MỘNG với giai nhân có cái tên đẹp và ấn tượng Thương Thương cũng là một mối tình khác trong cuộc đời chàng ca sĩ tài hoa mà bạc mệnh. Người ta kể rằng, trong những ngày nằm trong túp lều bên bờ biển, Hàn Mặc Tử đã nhận được một bức thư đề tên người gửi là Thương Thương. Bức thư bày tỏ tấm lòng của một nữ sinh xứ Huế với hồn thơ và cuộc đời bất hạnh của Hàn Mặc Tử. Chàng đã đem lòng say đắm người trong mộng, đặt cho nàng biệt danh Người lụa bến Sông Hương. Tuy hai người không gặp mặt nhưng tình yêu đó đã chắp cánh cho những vở kịch thơ ngọt ngào như Duyên kỳ ngộ, Quần tiên hội...
  28 năm là cuộc đời quá ngắn ngủi của chàng thi si tài hoa, bạc mệnh và đó cũng là chừng ấy năm trái tim đa tình của chàng thổn thức yêu đương vì nhiều bóng hồng ngang qua cuộc đời. Năm 1940 là năm cuối của cuộc đời Hàn Mặc Tử, định mệnh đã cướp mất sự sống của chàng thi si đa tình ở tuổi 28.
  Mãi đến năm 1941, y học mới phát hiện DDS, thuốc đặc hiệu điều trị bệnh phong. Tuy nhiên trong bệnh phong, dù không được điều trị hay điều trị muộn, người bệnh vẫn không chết vì bệnh này mà chỉ bị tàn phế tay chân hoặc ở mặt. Tiếc rằng Hàn Mặc Tử đã phạm sai lầm khi sử dụng các loại thuốc có nhiều độc chất.
  Nhiều người vẫn chưa hiểu tường tận về căn bệnh cũng như cái chết thương tâm của nhà thơ. Các tài liệu để lại nói về quãng đời của ông thật ít ỏi và cũng không nhất quán. Song, có một điều có thể khẳng định được, thời gian phải sống trong bệnh tật ảnh hưởng rất lớn đến quá trình sáng tác của ông. Vậy Hàn Mặc Tử đã mắc bệnh gì, quá trình chữa trị ra sao và cuối cùng chết vì nguyên nhân gì. Căn cứ vào những tài liệu có được ở Bệnh viện phong Quy Hòa (Quy Nhơn), nơi nhà thơ trút hơi thở cuối cùng, qua tiếp xúc với ông Nguyễn Bá Trí em ruột nhà thơ, ông Nguyễn Văn Xê bạn bệnh và nữ sĩ Mai Đình, bạn thơ một thời của Hàn có thể đi đến kết luận: Hàn Mặc Tử mắc bệnh phong nhưng lại chết vì suy kiệt.
  Trải qua hàng loạt những điều trị sai lầm của ông lang, khi Hàn được đưa vào Bệnh viện phong Quy Hòa, ông đã ở trong tình trạng suy kiệt.
  Ông mất lặng lẽ vì suy kiệt lúc 11h ngày 11 tháng 11 năm 1940, HƯỞNG DƯƠNG 28 tuổi. Hồ sơ ghi là bệnh kiết lỵ, đó là tình trạng suy kiệt quá nặng do cơ thể không còn khả năng hấp thu.

Các tour du lịch khác nổi bật