THƠ VỀ MIỀN TÂY 1
  • THƠ VỀ MIỀN TÂY 1

  • Mã tour:
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: CA DAO & THƠ
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
 
THƠ VỀ MIỀN TÂY
MIỀN TÂY QUÊ HƯƠNG - Lê Ngọc Tuyên
Bạn có về thăm vùng đất Long An
Gò Đen rượu đế mới cầm đã say
Tân An Mộc Hóa cò bay bạt ngàn
Nói về ẩm thực Nàng Thơm Chợ Đào
Tiền Giang Ấp Bắc lịch sử trang vàng
Gò Công Trương Định một thời vẽ vang
Vô chợ Cái Bè ghé cồn Tân Phong
Bạt ngàn cây trái hút hồn người xem
Trà Vinh vô lối đường quanh khó nhìn
Khi ăn trái Quách mùi thơm đậm đà
Loi Choi xã ớt tuôn thơm mở trào
Mực tôm hải sản nhìn mê cả người
Qua cầu Mỹ Thuận cây trái Vĩnh Long
Mua bưởi năm roi, chôm chôm cam sành
Rượu nếp Sơn Đông với áp sanh bầu
Bánh ú ngọt ngào thơm hương nếp mới
Rẻ phải Đồng Tháp đến chào Nha Mân
Gái Nha Mân phu nhân nhiều triều đại
Sa Đec ẩm thực hủ tiếu vò viên
Nem Quít Lai Vung xoài nhãn Châu Thành
An Giang Châu Đốc lại mời ghé qua
Núi Sam núi Cấm linh thiêng viếng chùa
Mắm bà giáo thảo mùi thơm nực nồng
Cá Rùa rắn chuột tha hồ chọn mua
Kiên Giang vùng đất sinh ra tôi bạn
Hà Tiên muôn cảnh núi non tuyệt trần
Nam Du, Phú Quốc cũng gần kế bên
Rượu sim phải thử giữa vùng đảo xa
Lại thêm đặc sản của vùng Kiên Giang
Thuyền về chở nặng cá tôm ngập bờ
Hương thơm mắm nhỉ đậm đà cá cơm
Kể sao cho hết hồn quê đong đầy
Ghé lại Cần Thơ thăm bến Ninh Kiều
Phụng Hiệp chợ nổi sáng tờ mờ đi
Nhắc chi du lịch Mỹ Khánh hết ngày
Chiều vô quán nhậu hết mọi đường đi
Võ Văn Kiệt quán dê thôi đủ kiểu
Hưng Lợi Ngói Đỏ Sáu Đời hai bên
Lê Lợi bãi cát mấy cô kính mời
Tây Đô vang tiếng gần xa khắp miền
Sóc Trăng bánh bía lời đồn chẳng sai
Lại thêm lạp xưởng tươi ngon đã thèm
Trần Đề cảng biển thuyền về khắp nơi
Xung quanh ruộng lúa tứ bề bao la
Bạc Liêu xứ sở ai đã từng yêu
Viếng thăm Cha Diệp vì đời ra đi
Đức Mẹ Nam Hải từ bi khắp vùng
Lại xơi tôm sú ngọt lừng đầu môi
Mũi Cà Mau xa lắm cuối vùng trời
U Minh rộng lớn rừng xanh bạt ngàn
Đầm Dơi Cái Nước ai ru câu hò
Biển rừng một cõi nong tôm cá đầy
Quê hương tôi miền tây đẹp lạ kỳ
(Non xanh nước biếc như tranh họa đồ)
Con người mến khách như chung một nhà
Khi xa chợt nhớ hít hà Miền Tây ...!!!
CON TRAI MIỀN TÂY
Vần thơ Ngốc gởi vào đây
Tả về một nét miền Tây quê mình
Con trai nổi tiếng chung tình
Vui vẻ hoạt bát lại xinh nhất nhà
Biết là sẽ bị mắng la
Thằng này nói xạo ba hoa vậy trời
Nhưng mà các bạn đó ơi
Không tin thì hãy về chơi một lần
Con trai họ rất siêng năng
Dậy từ sáng sớm gối khăn đi làm
Dù cho trời nắng chang chang
Hay là mưa gió chẳng màng khổ đâu
Ông bà mình cũng có câu
Ngâm ngâm da trâu nhìn lâu thấy khoái
Sẵn đây hỏi các bạn gái
Có bạn nào chịu con trai lắm sình
Hay là bạn thích trắng tinh
Con nhà công tử lừa tình đó đây
Nông dân ta cứ vui say
Cùng tôm với cá tháng ngày trôi qua
Cũng thương cũng nhớ người ta
Cũng mơ cũng mộng cùng nhà với ai
Nói ra sợ nhận lời cay
Anh nghèo như vậy mà hay mơ tình
Thôi thì ta cứ lặng thinh
Đẹp trai như vậy không tin ở già
Nếu mà bạn có ném đá
Nương tay nhẹ nhẹ thứ tha một lần
Tại vì mình muốn phân trần
Bao nhiêu cực khổ khó khăn quê mình
MIỀN TÂY TRAI TUỔI 20 - Nguyễn Phải
Miền Tây, trai tuổi hai mươi
Dân quê chân chất nụ cười hồn nhiên.
Đời tư không chút ưu phiền
Vui tươi, sống khỏe, hồn nhiên yêu đời.
Quanh năm gắn bó tiết trời
Say mê cày cấy cho đời thêm vui.
Tưới đồng bằng giọt mồ hôi
Để bông lúa chín vàng tươi quê mình.
Miền Tây, trai trẻ chung tình
Một lời chung thủy như đinh đóng thuyền.
Vững lòng chẳng ngã chẳng nghiêng
Dù cho ai đẹp như tiên, như kiều.
Dẫu là tiền của không nhiều
Nhưng tim chung thủy là điều hiển nhiên.
Dẫu rằng không đẹp đảo điên
Nhưng mang đậm chất ngoan hiền, dễ thương.
Yêu người con gái quê hương
Giản đơn mang đậm sắc hương biển trời.
Không cần son phấn thoa bôi
Miễn là son sắc trọn đời không phai.
Tự hào trai trẻ hai mươi
Là chàng vui tính, là người sắc son.
Dù cho nước chảy đá mòn
Nhưng lòng trai trẻ vẫn còn như xưa.
ĐÒ MIỀN TÂY
Miền Tây quê hương nơi tôi gắn bó
Có những cánh đồng ruộng lúa mênh mông
Có con sông nhỏ có cây cầu dừa
Có chiếc đò ngang đưa ai sang bến
Dễ mến thật thà cô lái đò ơi
Lữ khách nơi sang đò vương vấn
Rồi thơ thẩn lòng dẫu bước sang sông
Lòng cứ thầm mong bến sông xa mãi
Nếu ai đã về Đồng Tháp quê tôi
Hãy ngồi ghé lại đồng Sen thơm ngát
Mộc mạc chân thành vùng đất hương quê
Qua những con đê con đò đưa đón
Quê tôi nghèo lắm đâu có gì ngon
Chỉ còn bông súng canh chua cá đồng
Mắm kho cơm trắng rượu nồng men cay
Nếu ai muốn ghé lên đò em đưa...
LỤC BÁT MIỀN TÂY
Miền Tây sông nước mênh mang
Lao xao trong gió những hàng dừa xanh
Rộn rã chim hót trên cành
Bờ kênh liễu rủ buông mành thướt tha
Quanh năm cây trái trổ hoa
Khi thì bông bưởi khi là thanh long
Dòng sông khi đục khi trong
Tôm cá ôm ấp trong lòng sinh sôi
Thuyền ghe tấp nập nổi trôi
Trẻ thơ đến lớp ghe ngồi lướt sông
Rừng tràm bát ngát mênh mông
Mùa hoa tràm nở vàng bông rực trời
Hương tràm bay khắp mọi nơi
Tỏa mùi quyến rũ gọi mời đàn chim
Đất lành chim đậu khỏi tìm
Sông đầy tôm cá bơi chìm tung tăng
Điệu hò sông nước cái Răng
Ghe em gái nhỏ băng băng xuôi dòng
Cầu tre soi bóng kênh trong
Bên cầu thiếu nữ đang mong tơ hồng
Thuyền ta du lãng phiêu bồng
Một vùng sông nước mênh mông biển trời
Miền Tây đẹp lắm bạn ơi
Vựa cây , vựa cá gọi mời lãng du !
CON GÁI MIỀN TÂY  - Nam Nguyễn
Con gái miền tây má hây hây
Phù sa nước đổ suốt năm đầy
Bốn mùa trái ngọt em như mộng
Anh mới về đây đã ngất ngây
Giọng nói ngọt ngào cứ tự nhiên
Chẳng đanh chẳng đá chẳng ưu phiền
Không điêu giả bộ như ai đó
Không thâm xét nét những chuyên riêng
Anh đến nơi đây cũng như nhà 
Cô em tha thướt áo bà ba
Mời anh tí rượu quê em đó
Giọng hát lời ca ngỡ tiên nga
Mùa lúa năm nay đã đơm bông
Bên kia lúa mớm trổ đồng đồng
Làng quê đám cưới vui như hội
khách đến xuồng ghe chật bến sông
Anh đến rồi đi chắc yêu si
Cô em đang sắc tuổi xuân thì
Má hồng như lúa đồng chớm nở
Ướt cả hàng mi em khóc đi
Chia tay bịn rịn ôi lưu luyến
MIỀN TÂY.. QUÊ TÔI - Tom Tittot
Quê tôi..bát ngát..dừa xanh,
Ôi..!!!..dòng sông nhỏ...trong lành..thế kia.,
Dù xa cách mấy...khi dìa...(về).
Trời xanh, mây trắng...với đìa..ruộng nương,
Nhìn quanh...lòng thấy..mến thương,
Quê mình..ấm áp..biết dường nào..luôn,
Chiều tàn...nắng tắt...dần buông,
Bóng chim tăm cá...với muôn nỗi lòng,
Đò về..cập bến ven sông,
Hò...ơi...câu hát...bềnh bồng...gió đưa,
Gió đưa..qua những rặng dừa,
Lúa non...lất phất..cho vừa ý thơ,
Ca dao....năm tháng..mong chờ,
Miền tây...yêu dấu..mộng mơ..thắm tình,
Ai ơi..!!! nhớ lấy..quê mình,
Dù đi..xa xứ...nhưng tình...vẫn đây../.
EM GÁI MIỀN TÂY 
Gái miền Tây hây hây má đỏ 
Lúm đồng tiền nhỏ nhỏ xinh xinh 
Đồng quê ruộng lúa thanh bình 
Cánh cò bay lả đượm tình thiết tha
Mùa lúa trổ hương hoa thơm ngát 
Gió lay bông ngào ngạt thích ghê
Đan tay e ấp em kề
Nâng niu ve vuốt vỗ về yêu thương
Phù sa nhánh nhiều đường sông nước 
Chiếc xuồng em từng bước tiến lên 
Âm thanh nước chảy êm đềm 
Nghe mà lay động càng thêm đượm tình
Chiều thu vắng một mình thơ thẩn 
Ngóng mây trời bất tận xa xôi 
Tim ai xao xuyến bồi hồi 
Rưng rưng nước mắt lại ngồi ngâm thơ
Thân con gái dại khờ biết mấy 
Tuổi son hồng chẳng thấy khi vui
Cảnh nghèo nên phải buông xuôi 
Lời yêu buông thả bùi ngùi xót xa
Đã trót nhớ người ta rồi đó 
Đêm lại về trăn trở với ai
Với ai thao thức canh dài 
Bên thềm hoa rụng sương mai phủ đầy
Mắt ngơ ngẩn mặt mày rủ rượi 
Bến thuyền quyên vướn sợi tơ tình 
Buồng tim ôm ấp bóng hình 
Anh tài lãng tử như in lần đầu.
MIỀN TÂY QUÊ TÔI 
Miền tây ruộng lúa đầy đây
Phù sa bát ngát dựng bởi đất cày
Hai mùa mưa nắng bạc màu
Sờn vai với áo không thẳng với đời
Gái...trai son sắc một lòng
Dựng xây non nước giữ gìn quê hương
Ai ơi chưa ghé bao giờ
Xin mời dừng bước ngắm nhìn quê tôi
Trái cây trĩu quả sân vườn
Ngôn ..thành...điều ...ngọt..tái tê lòng người
Miền tây tôi đó người ơi
Có qua có lại tình người khó quên
VỀ MIỀN TÂY ĐI ANH
Em sẽ kể anh nghe về sông Tiền, sông Hậu:
Mêng mang sóng nước dạt dào
Đây là Rạch Gầm, Xoài Mút
Trống Quang Trung vang dậy một góc trời
Âm vang đến giờ và còn mãi  mai sau
Cho chúng biết “ nước Nam luôn có chủ “ !
Và đây nữa “ lửa hồng Nhật Tảo “
Một thủa miền Tây uất nghẹn thổi bùng
Người miền Tây mang tầm vông, bùi nhùi đốt tàu giặc !
Xe  đến  Ninh Kiều dập dêng sóng bạc
Bến miền Tây bỏ lững một câu thơ
Sóng nước bây giờ
Còn vọng mãi khúc ca
Người miền Tây luôn hiên ngang, hào sảng
Tàu ghe xé nước
Đưa anh xuôi chợ nổi Cái Răng
Thuyền ba lá dập dìu
Máy đuôi tôm lượn vòng chào mời các loại quả !
Và anh  ngắm các cô thôn nữ
Lái thuyền ba lá bằng chân
Thuyền quay như làm xiếc !
Em dẫn anh lên thăm trái quả miệt vườn
Bao hoa trái ngút mắt : Nào cam, nào xoài, nào mận
Lũng là lũng lỉu
Mít tố nữ chen nhau bám vào cây và nằm lăn trên mặt đất .
Hàng cam sành quả tròn ánh mật
Đứng cạnh bên mấy cây xoài quả xanh mát, tròn căng .
Anh thấy đó chỉ một quảng miền Tây giàu đẹp
Đã làm anh xúc cảm đến bất ngờ
Đất miền Tây còn bao cảnh nên thơ
Em sẽ đưa anh đi vào dịp khác .
EM VỀ MIỀN TÂY 
Chiều nay em xuống miền tây.
Tìm anh cho thỏa bao ngày nhớ mong.
Chẳng hay tìm được anh không.
Nhưng em quyết chí bỏ công một lần.
Bến xe em tiến lại gần,
Đến phòng mua vé có phần lo âu.
Đêm qua thao thức canh thâu,
Bao nhiêu câu hỏi trong đầu hiện ra.
Lòng em cứ nhớ người ta,
Trong tim tình cảm thiết tha dâng trào.
Lên xe em nhẹ thở phào.
Tuy là hơi mệt nhưng sao vẫn cười.
Tay cầm địa chỉ của người,
Đọc rồi,đọc lại trên mười lần luôn.
Trà Vinh trời đỗ mưa tuôn.
Xuống xe em lại lên xuồng sang sông.
Nhìn dòng nước quá mênh mông.
...Và em đã thấy anh trông trên bờ.
Ôi! bao ngày tháng đợi chờ...
Vỡ òa hạnh phúc từng giờ bên anh..
MỜI ANH VỀ QUÊ EM 
Anh đã bao giờ đến miền Tây ?
Ngắm cô thôn nữ , má hây hây
Chiều quê, e ấp nghiêng vành nón
Một thoáng mơ mộng, thi sĩ say
Anh đã bao giờ đến Tiền Giang?
Vào mùa thu hoạch, lúa chín vàng
Vẳng đâu câu hò, ai đưa đẩy
Xôn xao thôn ấp, tiếng cười vang
Anh đã bao giờ , đến quê em?
Những đêm trăng sáng, họp bên thềm
Người già trà nước, ôn chuyện cũ
Trẻ con múa hát, cõi bình yên
Anh đã bao giờ, đến nơi đây?
Sống đời dân dã, thử một ngày
Cầu Tre lắc lẻo, chông chênh lắm
Những tình làng xóm rất là hay
Em ở nơi này, chốn phồn hoa
Bon chen , lăn lóc cõi ta bà
Mong được rũ bỏ, xa hoa đó
Về lại quê xưa, ngắm trăng ngà
MIỀN TÂY 
Quê tôi vùng đất miền Tây 
Phù sa bát ngát, trái cây bốn mùa 
Trái ngon có ngọt, có chua 
Có nhỏ ,có lớn ,có vừa người ơi
Người miền Tây ,rất tuyệt vời
Người người mến khách gọi mời ghé thăm
Dẫu bao mưa nắng thăng trầm 
Đậm tình, chất phát ngàn năm thật thà 
Gái ngoan ,trung hậu nết na 
Trai hiền có tiếng ấy là siêng năng 
Người ơi dẫu chỉ một lần 
Ghé qua sẽ thấy trăm phần nhớ mong 
"Cần Thơ gạo trắng nước trong ,
Ai đi đến đó lòng không muốn về...." 
Thấy vườn say trái sum suê 
Thấy qua chợ nổi đê mê ngắm nhìn 
Thấy nhiều thôn nữ nhỏ xinh 
Đơn xơ, mộc mạc ,đậm tình chân quê
Thấy nhiều Hai lúa giỏi ghê 
Siêng năng,chất phát ,chân quê ,chung tình 
Miền Tây sông nước hữu tình 
Con người dễ mến ,tôi xin đón chào !
VỀ VỚI ANH - Kiếm Khách Hugo
Theo anh về với sông Tiền 
Xuôi chèo sông nước đỏ miền phù sa
Bạt ngàn đồng lúa bao la
Lênh đênh trên chiếc thuyền ta là đà
Đò chiều trăm lượt khách qua
Có ai ghé lại cùng ta nơi này
Chung vui trọn phúc nồng say
Mỹ Tho hủ tiếu ngất ngây lòng người
Sầu riêng Ngũ Hiệp ai ơi
Thanh long Chợ Gạo - Chợ Nổi - cái Bè 
Lâu lâu mới có dịp hè
Miền Tây hiếu khách bạn bè tới chơi
Xa xôi nhắn nhủ đôi lời
Đến rồi mới biết tình người nơi đây.
TÌNH CA PHƯƠNG NAM - Tuan Nguyen
Em đi, nắng gió phương Nam
Hồn xanh như lá rừng Tràm Cà Mau
Cần thơ qua mấy nhịp cầu
Sông Tiền, sông Hậu thương nhau mình về
Xứ dừa quê Mẹ Bến Tre
Mênh mang sóng nước vẳng nghe tiếng hò
Kiên Giang nhớ ghé Đông Hồ
Tiếng xưa còn vọng hồn thơ của đời
An Giang sóng lúa bời bời
Núi Sam, núi Cấm gọi mời Em đi.
Bạc Liêu, chuyện Bác Ba Phi
Tiếng cười vang giữa trời khuya quê mình
Hậu Giang, cây trái lung linh
Tầm Vu ghi dấu bóng hình người xưa.
Em về Cao Lãnh mà thưa
Cụ Sinh Sắc vẫn mắt đưa cuối trời
Tháp Mười Sen nở hồng tươi
Chia tay mà dạ bồi hồi nhớ thương
Long An, du kích kiên cường
Sông Vàm Cỏ hát quê hương muôn đời
Sóc Trăng, đến nhé chùa Dơi
Thăm chùa Đất Sét nhiều đời họ Ngô
Trà Vinh xem hội đua Bò
Rủ nhau đi bắt cá rô đầy đồng
Đây rồi là đất Vĩnh Long
Qua cầu Mỹ Thuận ngắm dòng sông xanh
Tiền Giang miền đất long lanh
Em đi có nhớ cho Anh theo về?
Phương Nam miền đất mải mê
Tình Em gái Bắc hả hê bốn mùa!
GÁI MIỀN TÂY - Tran Van Khanh
Gái miền tây chưa cười ,người đã đẹp 
Đôi môi đỏ thắm ngọt ngào dễ thương
Nết na hiền diu thật là dễ thương
Khiến ai cũng phải âm thầm nhớ thương
Ai đi đến đó cũng mong gặp người.
khi về cũng không muốn về vậy sao
Vì lòng lưu luyến xuyến xao trong người.
NHỚ MIỀN TÂY 
Miền tây chưa đến lần nào.
Chỉ nghe câu hát mà nao nao lòng.
Để rồi: chim sáo sang sông.
Mồ côi chim trắng đau lòng lắm thay.
Đi trên chuyến xe miền tây.
Quen người con gái bán đầy chôm chôm.
Tiền Giang sông nước mênh mông.
Chuyến phà Mỹ Thuận qua sông đâu rồi?
Mùa nước nổi, Lục Bình trôi.
Hỏi bông Điên Điển nở rồi hay chưa.
Quê em hai mùa nắng, mưa.
Cầu tre lắc lẻo: Em chưa bằng lòng.
Trái cây; chợ nổi trên sông.
Bà Ba em mặc cho vừa lòng anh.
Rặng dừa soi bóng sông xanh.
Miền tây là một bức tranh hữu tình.
Chưa "dô" nên viết linh tinh.
Nếu mà có dở xin đừng cười chê.
CHUYẾN ĐÒ HOÀNG HÔN 
Chào em cô gái miền Tây
Em cười chúm chím má hây hây hồng
Em ơi em đã có chồng
Hay còn lẻ bóng phòng không một mình
Hợp duyên hợp ý hợp tình
Em còn lẻ bóng thì mình kết đôi
Nếu em đã có thì thôi
Hai mình làm bạn có đôi chuyện trò
Môi em ngọt thắm câu hò
Để anh qua bến tưởng đò...chưa đi
Dáng em uyển chuyển nhu mì
Áo bà ba thắm duyên khi em cười
Tôi như đứa trẻ lên mười
Ngẩn ngơ đứng ngắm nụ cười thần tiên
Bỏ quên tất cả muộn phiền
Muốn giây phút đó là riêng của mình...
Sông chiều sóng nước lung linh
Đò em sang bến tôi nhìn đăm chiêu
Chào em một chuyến đò chiều
Trôi theo sông nước mĩ miều miền Tây
Biết đâu sẽ có một ngày
Đò em rời bến chở đầy...duyên tôi.
NGƯỜI EM MIỀN TÂY
Em người miền Tây, miệt nào vừa đến?
Từ đồng sâu nước ngọt một nẽo trời,
Hay xinh xinh đồng lúa chín, em ơi !
Cho Anh gởi đôi lời thăm quê cũ.
Lúa miền Tây, dạo này đà gặt đủ,
Rẫy dưa còn chung vụ với khổ hoa?
Ớt chín rồi nhưng chợ mãi còn xa,
Nên cô bác chưa thiết tha gồng gánh.
Giờ ngồi đây mà lòng thêm cám cảnh,
Anh nhớ nhiều nên canh cánh niềm thương.
Em ghé sang dùng bát nước lỡ đường
Sao e ngại, đừng ươm nhiều mặc cảm.
Bởi cách chia bao năm rồi, buồn chán
Nửa tình quê chưa tự mãn cuộc đời.
Nửa thanh cao in màu mắt tinh khôi,
Vì xa cách nên nghẹn lời thương tiếc.
Em Hậu Giang một miền quê đất Việt,
Nhà Long Xuyên, hay từ miệt Mỹ Luông?
Nếu có về cho Anh nhắn chim muông,
Mai mốt kẻ lạc đường về tạ lỗi...
BÀI THƠ VỀ CON GÁI MIỀN TÂY 
Em là cô gái Miền Tây
Quanh năm sông nước tháng ngày cần lao
Mắt đen môi thắm má đào
Giọng nói thánh thót ngọt ngào du dương...
Làn da trắng tựa như sương
Nụ cười tỏa nắng dặm trường quan san
Dáng đi tha thướt nhẹ nhàng
Khiến cho lãng tử bao chàng ngất ngây...
Đẹp sao cô gái Miền Tây
Khuôn trăng cũng đủ vừa đầy khuôn trăng
Đôi chân thon thả ngang bằng
Tâm hồn quan lạc biết rằng vô tư...
Nhọc nhằn chẳng quản nắng mưa
Tháng ngày lam lũ có thừa gian nan
Thế mà lúa vẫn thẳng hàng
Dừa in bóng nước ngút ngàn cau xanh...
Gái quê với túp lều tranh
Câu hò điệu lý làm anh say lòng
Đò đưa bến đậu thong dong
Qua qua lại lại chẳng mong qua đò...
SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY
Con sóng xô bờ, rầm rì… con sóng vỗ
Sông đất Trà ngàn thuở vẫn mênh mang
Hương Tràm bay theo mùa nước xênh xang
Chiều phố nhỏ luôn dịu dàng như thế.
Bảng lảng niềm mơ giữa lòng ta như thể
Ngọt lịm đôi bờ Tiền Hậu nôn nao
Thơ chạm thơ chạm cả vào sông nước
Mây trắng trời Thu
Vàng cánh lá – xạc xào.
Ngây ngất men đời câu Hoài lang Dạ cổ
Níu hồn ai quên mất lối đi về?
Trăm năm tuổi, cây xoãi mình phơi nắng
Vươn lá cành che chắn cả trời quê.
Trà Vinh – Phố mở toang lòng đón khách
Trời xanh lơ, trong vắt những thâm tình
Điệu hát phương Nam vang vang cùng tiếng gió
Ngày lên rồi, loang loáng ánh bình minh.
Sông núi ngàn năm, hồn thiêng vẫy gọi
Đất miền Tây, người chân chất hiền hòa
Câu thơ nhỏ gói trọn tình tri kỷ
Đêm Thu về, lồng lộng bóng Trăng xa
VỀ THĂM EM GÁI MIỀN TÂY
Em hẹn tôi về thăm quê em
Nơi những dòng sông mênh mông sóng nước
Có những chuyến phà chở đầy mộng ước
Nối đôi bờ xanh mướt những vườn quê
Tôi về quê em qua chợ Cái Bè
Nắng đầu hạ thơm hương mùa trái chín
Sông nước miền Tây lòng người bịn rịn
Ăn trái nhãn lồng cứ ngỡ cắn môi em
Hình ảnh vườn sen ở tỉnh đồng tháp.
Bắc Mỹ Thuận giờ không còn phà nữa
Người sang sông trên chiếc cầu văng
Mấy ai nhớ bến phà xưa cũ
Nhớ chuyến phà đêm qua sông trăng
hình ảnh chuyến phà qua bắc cần thơ.
Tôi về quê em qua cầu Rạch Miễu
Hỏi cô bán rượu đất Gò Đen
Con gái miền Tây thắm phù sa châu thổ
Nụ môi cười hơn cả hơi men
Tôi về miền Tây không say vì rượu
Mà vì hương trái chín đầu mùa

Các tour du lịch khác nổi bật