TÌNH KHÚC BOLERO 1
  • TÌNH KHÚC BOLERO 1

  • Mã tour: BÀI HÁT
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: BÀI HÁT
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
 
TÌNH  KHÚC BẤT  HỦ 1
AI CHO TÔI TÌNH YÊU - Trúc Phương
  Ai cho tôi tình yêu của ngày thơ ngày mộng. Tôi xin dâng vòng tay mở rộng. Và đón người đi vào tim tôi bằng môi trên bờ môi
  Nhưng biết chỉ là mơ nên lòng nức nở. Thương còn đi, yêu thì chưa đến. Tên gọi tên tình chưa đổ bến nẻo đâu mà tìm. Nằm nghe cô đơn thoáng bước trong buồn. Giá buốt về tìm sao rơi cuối đường. Nhà vắng mang nhiều cay đắng xua hồn đi hoang
  Ai cho tôi tình yêu để làm duyên một thời. Tôi xin dâng tình tôi trọn đời. Người hỡi người xin đừng e ấp làm tim nghẹn lời
AI ĐƯA EM VỀ - Nguyễn Ánh 9
  Đêm nay ai đưa em về. Đường khuya sao trời lấp lánh . Đêm nay anh đưa em về . Mắt em sao chiếu long lanh  Đêm nay khi em đi rồi. Đường khuya riêng một mình tôi. Đêm nay khi em đi rồi . Tôi về đếm bước lẻ loi
  Người yêu ơi trong tình muộn. Người yêu ơi trong tình buồn. Trọn tình yêu ta đã trao nhau. Hãy quên niềm đau. Thời gian ơi xin dừng lại. Thời gian ơi xin dừng lại. Cho đôi tình nhân. Yêu trong muộn màng. Đừng khóc ly tan
  Đêm mai ai đưa em về. Mình em trên hè phố vắng. Đêm mai ai đưa em về. Mắt em lệ ướt long lanh. Đêm mai không ai đưa về. Người ơi xin đừng hờn dỗi. Đêm mai cô đơn đi về. Xin người hãy nhớ tình tôi
AI KHỔ VÌ AI - Thanh Sơn
  Anh biết chăng anh, em khổ vì ai em khóc vì ai. Ngày vui đã tan, nhân tình thế thái còn lại đống tro tàn. Em muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh. Rằng tình yêu em sao giống đời đóa phù dung. Sớm nở tối tàn, xót xa duyên mình chưa thắm đành vội tan
  Thuở xưa ngày đầu của nhau, hai đứa vang câu tình ca. Ngày đầu của nhau, anh đón đưa em về nhà. Trăng nước hiền hòa, ngày đầu của nhau hương sắc tình yêu đậm đà. Ngày nay người đành bỏ em, canh vắng bơ vơ sầu đau. Người đành bỏ nhau, quên phút ta yêu lần đầu. Trăng nước bạc màu, người đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu
  Anh biết chăng anh, em ngủ nào yên em thức nào yên. Nhiều khi cố quên nhưng chỉ thêm chuốc vào lòng những ưu phiền. Âu yếm hôm qua không xóa được buồn hôm nay. Người phụ đời em khi đã cạn chén tình say. Để lại thương sầu, trót yêu nhau rồi sao nỡ làm khổ nhau.
AI LÊN XỨ HOA  ĐÀO - Hoàng Nguyên
- Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi. Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi. Thông reo bên suối vắng lời dạt dạt dào nên ý thơ. Nghe tâm tư mơ ước mộng dìu dặt như tiếng tơ. Xuân đi trong mắt biếc lòng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa
- Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa. Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai. Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa. Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương. Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên
- Ôi màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào. Ôi màu hoa đào như môi hồng người mình yêu. Ôi màu hoa đào đã bao lần vì màu hoa. Mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lãng du
- Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa. Cho tôi bớt mơ màng chiều chiều nhìn mây trôi xa xa. Người về từ hôm nao mà lòng còn thương vẫn thương. Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào thôi vấn vương. Giờ này nhìn sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai
AI NÓI VỚI EM - Minh Kỳ + Huy Cường
- Ai nói với em nếu anh là lính. Không biết nói yêu mỗi khi gần em. Ai nói với em tình mình dang dở, vì đời lính nhiều gian khổ, yêu chỉ cho lòng mong chờ. Ai nói với em lính không sầu nhớ. Không có trái tim đắm say mộng mơ. Ai nói với em tình người lính trẻ, nồng nàn nhưng nhiều dâu bể, không như cung đàn lời thơ
- Ba lô thay người tình yêu dấu. Đêm đêm riêng mình nằm gối đầu. Anh thấy nhớ em, anh thấy mến em. Ước mơ anh là trời cao rót, trăng nhuộm màu làn tóc thương yêu. Khi lính đã yêu bướm ghen tình thắm. Muôn kiếp vẫn yêu nói chi ngàn năm. Khi lính đã yêu rừng tàn núi lở, Tình còn vững bền muôn thuở. Bao la như lòng đại dương.…
AI NÓI YÊU EM ĐÊM NAY - Trần Thiện Thanh
- Ai nói yêu em đêm nay? Ai nói yêu em đêm mai? Ai sẽ yêu em sau này? Son phấn nào giết ngây thơ? Ánh đèn nào màu đơn côi? Lệ sao nhiều hơn mưa lũ. Ai dìu bước em đêm nay? Ai dìu bước em đêm mai. Ai dìu bước em tương lai? Nhịp chân nào ... đưa rã rời? Ôi tiếng kèn nghẹn như tiếng khóc. Thương cho người một kiếp vô duyên
- Rồi từng đêm ... từng đêm. Qua biết tay ... bao người. Một lần son ... nhạt môi. Cay đắng thêm ... trong đời. Tàn một ... cơn mê. Bẽ bàng một ... mình ai. Nghe như trong lòng. Giông tố ... đang buốt sâu. Ai nói yêu em đêm nay? Ai nói yêu em đêm mai? Ai sẽ yêu em sau này? Khi bóng chiều thẫn thờ rơi. Vũ trường chợt bừng cơn say. Ai nói yêu em đêm nay?
- Đời chẳng mong ... chờ ai. Sắp đến trong ... tay người. Đời chẳng mong ... chờ ai. Không vấn vương ... tơ chùng. Tàn một ... đêm sau. Qua một bàn ... cờ vui. Tương lai tan thành. Sương kín ... trong nửa khuya. Ai nói yêu em đêm nay? Ai nói yêu em đêm mai? Ai sẽ yêu em sau này? Khi xế chiều phấn son phai. Rã rời cuộc đời buông say. Ai nói yêu em đêm nay?
AI VỀ SÔNG TƯƠNG - Thông Đạt
- Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, bao ngày ôm mối tơ vương. Tháng với ngày mờ nhuốm đau thương, tâm hồn mơ bóng em luôn, mong vài lời em ngập hương.
- Thu nay về vương áng thê lương, vắng người duyên dáng tôi thương, mối tình tôi vẫn cô đơn. Xa muôn trùng lưu luyến nhớ em, mơ hoài hình bóng không quên, hương tình mộng say dịu êm.
- Bao ngày qua. Thu lại về mang sầu tới. Nàng say tình mới hồn tôi tơi bời, nhìn hoa cười đón mừng vui duyên nàng: tình thơ ngây từ đây nát tan. Hoa ơi! Thôi ngưng cười đùa lả lơi. Cùng tôi buồn đắm đừng vui chi tình, đầy bao ngày thắm: dày xéo tâm hồn này lệ sầu hoen ý thu.
- Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, sao đành nỡ dứt tơ vương. Ôi duyên hờ từ nay bơ vơ. Dây tình tôi nắn cung tơ, rút lòng sầu trách người mơ.
AI NHỚ CHĂNG AI - Hoàng Thi Thơ
- Anh nhớ chăng anh, Anh nhớ chăng những chiều. Có người em gái qua bên thềm. Tiếng hò xao xuyến trăng đầu ghềnh. Nhạc rừng nghe buồn mông mênh. Và ngàn tia lửa ấm chơi vơi dưới trăng êm đềm. Ai nhớ chăng ai. Ai nhớ chăng những ngày. Những ngày rau cháo với dưa cà. Quê nghèo vui sống trong mặn mà. Đời vàng lên ngàn câu ca. Mà tình thấy càng bao la. Ngàn lòng như chan hòa
- Ai nhớ chăng ai. Ai nhớ chăng những chiều. Những chiều gặp gỡ nhau trên cầu. Nước trời xanh ngắt in một màu. Lặng nhìn nhau hồi lâu lâu. Rồi tình ta càng ăn sâu. Sâu mối duyên ban đầu. Ai nhớ chăng ai. Ai nhớ chăng hôm nào. Hôm nào mưa rớt trên sông dài. Trên đồng em tiễn anh một chiều. Chiều chia ly còn chưa phai. Trời buồn khóc giùm duyên ai. Giọt lệ tuôn ngắn dài
- Nhớ vô vàn. Nhớ muôn ngàn. Ngàn đời tôi còn nhớ. Ngàn đời tôi nào quên. Quên quen câu bao nhiêu. Phút xa xưa êm đềm. Nhớ vô vàn. Nhớ muôn ngàn. Ngàn đời tôi còn nhớ. Ngàn đời tôi nào quên. Bao nhiêu con người dừng chân trên bến tâm hồn
- Ai nhớ chăng ai. Ai nhớ chăng khói chiều. Khói chiều vương vấn mái tranh nghèo. Có bầy em bé reo ngoài vườn. Mẹ già tóc bạc như sương. Nợ đời luôn còng đôi vai. Vương đớn đau trăm đường. Ai nhớ chăng ai. Ai nhớ chăng những gì. Những gì tha thiết nhất trong đời. Những gì không nói nên bằng lời. Mà tim ta thì chơi vơi. Mà hồn ta tìm nơi nơi. Mà lòng ta nhớ đời.
BA THÁNG TẠ TỪ Thanh Sơn
- Người ơi thắm thoát niên học hết rồi. Chúc nhau cạn lời giây phút ly bôi. Ngày mai tan trường mình không chung lối. Thương nhau nhiều biết gửi về mô. Kỷ niệm cũ tan vào hư vô. Cầm tay bốn mắt thương cảm nỗi sầu. Tiễn đưa bùi ngùi phút cuối như nhau. Đời không bao giờ hợp nhau mãi mãi. Thương yêu rồi nỡ đành biệt nhau. Để nhung nhớ muôn vạn ngày sau.
- Thôi nhé, từ đây cách xa trong đời. Vẫn buồn theo tháng ngày trôi. Nụ cười khô héo trên môi. Mỗi lần, thấy phượng nở tim xao xuyến. Bạn bè đâu chỉ ta một mình. Nỗi buồn này đành câm nín.
- Rồi đây, có những khi buồn não lòng. Cố nhân biền biệt có nhớ nhau không. Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tả. Dư âm làm sống lại đời ta. Dù ngăn cách nhớ hoài ngày qua
BẠC TRẮNG LỬA HỒNG  - Thy Linh 
- Tình nghĩa đôi mình chỉ thế thôi sao? Gặp gỡ chi rồi thoáng tựa chiêm bao. Tình anh như áng mây cao. Tình em như ánh trăng sao. Cớ sao mình chẳng được gần nhau
- Cuộc sống kim tiền chia cách đôi ta. Bạc trắng lửa hồng, nên đời thêm xa. Đường anh sương gió bao la, Đường em thêu gấm, thêu hoa. Đớn đau này muôn kiếp không nhòa.
- Hẹn ước nhau chi, cho một người ôm mối hận. Nhìn theo một chiếc xe hoa, trăm năm biết có duyên gì? Gian truân nếu có qua cầu, thì hợp tan duyên số mà thôi.
- Một bước xa rời muôn kiếp ly tan. Một cánh thiệp hồng khiến người sang ngang. Mười hai bến nước thênh thang. Từ nay đôi nẻo hoang san. Khóc cho đời bạc trắng lửa hồng …
BÀI TANGO CHO EM - Lam Phương
- Từ ngày có em về, nhà mình toàn ánh trăng thề. Dòng nhạc tình đã tắt lâu, tuôn trào ngọt ngào như giòng suối. Anh yêu phút ban đầu, đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu. Trong mắt em buồn về mau, em ơi có khi nào lần gặp đây cho mai sau.
- Tiếng đàn hòa êm ái, nhịp bước em thêm lả lơi. Cung điệu buồn chơi vơi, đôi tâm hồn riêng thế giới. Mình dìu sát đi em để nghe làn hơi cháy trong tim nồng nàn. Tiếc thương chi trời rộng thênh thang, vương vấn để rồi một đời cưu mang.
- Giờ mình có nhau rồi, đời đẹp vì tiếng em cười. Vượt ngàn trùng qua bể khơi, dắt dìu cùng về căn nhà mới. Ta xây vách chung tình, nhiều chông gai có tay mình. Xin cảm ơn đời còn nhau, xin ghi phút ban đầu bằng bài tango cho em.
BÀI THÁNH CA BUỒN - Nguyễn Vũ
- Bài thánh ca đó còn nhớ không em. Noel năm nào chúng mình có nhau. Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt. Áo trắng em bay như cánh thiên thần. Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân.
- Cùng nhau quì dưới tượng Chúa cao sang. Xin cho đôi mình suốt đời có nhau. Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa. Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng. Ôi giọng hát em mênh mang buồn...
- Rồi mùa giá buốt cũng qua mau. Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu. Rồi một chiều áo trắng phai màu. Em qua cầu xác pháo bay sau.
- Lời nguyện mình Chúa có nghe không? Sao bây giờ mình hoài xa vắng. Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian. Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu.
- Rồi những đêm thánh đường đón Noel. Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu. Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối. Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn. Ðêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi...
BAO GIỜ BIẾT TƯƠNG TƯ - Phạm Duy - Ngọc Chánh
- Ngày nào cho tôi biết. Biết yêu em rồi tôi biết tương tư. Ngày nào biết mong chờ. Biết rộn rã buồn vui đợi em dưới mưa… ôi biết đem tin này. Vắng như lòng giấy, tình yêu lấp đầy.
- Rồi biết quên câu cười. Biết cho đôi dòng lệ rơi. Tình yêu đã trở lại. Đôi mắt đêm ngày vơi hết đọa đầy. Tà áo em phơi bầy. Ngón tay em dài, tiếng yêu không lời
- Ngày nào lòng tôi đã. Biết vui biết buồn, ôm mối tương tư. Ngày nào cánh Thiên Đường. Đã mở hé tình yêu là trái táo thơm. Tôi ghé răng cắn vào. Miệng môi ngọt đắng, tình yêu cuối đường. Là trối trăn cuối cùng, Giấc mơ não nùng vội tan.
- Bây giờ còn nhớ hay không? Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa. Ngây thơ em rủ anh ra. Nhặt được hoa phượng về nhà chơi chung
- Bây giờ còn nhớ hay không? Bây giờ còn nhớ hay không? Bây giờ còn nhớ hay không? Anh đem cánh phượng tô hồng má em. Để cho em đẹp như tiên.
- Nhưng em không chịu. Sợ phải lên trên trời. Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời. Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời
BẢY NGÀY ĐỢI MONG - Trần Thiện Thanh
- Anh hẹn em cuối tuần, chờ nhau nơi cuối phố. Biết anh thích màu trời, em đã bồi hồi chọn màu áo xanh. Chiều thứ bảy người đi, sao bóng anh chẳng thấy. Rồi nhẹ đôi gót hài, chiều nghiêng bóng dài, áo em dần phai. Sáng chủ nhật trời trong, nhưng trong lòng dâng sóng. Chẳng thấy bóng anh sang. Nên thứ hai thu tàn, nên thứ ba thu vàng. Mùa đông thứ tư sang. Qua thứ năm nghẹn ngào giận anh đêm thứ sáu. Quyết em, quyết dặn lòng không nói nửa lời. Dù là ghét anh. Chiều thứ bảy mưa rơi, ai bảo anh lại tới. Ai bảo anh xin lỗi, ai bảo anh nhiều lời. Cho mắt em lệ rơI
BIỂN MẶN - Trần Thiện Thanh
- Cao ngất Trường Sơn, ôm ấp tình thương nước ra sông nguồn. Tìm về biển Đông, tình yêu thành sóng Thái Bình Dương. Rồi từng đêm sương, sóng vỗ về ru giấc quê hương. Nhưng quê hương chưa ngủ, khi bom đạn tơi bời, còn nhục nhằn dưới ruộng trên nương.
- Tôi thức từng đêm thơ ấu, mà nghe muối pha trong lòng. Mẹ là mẹ Trùng Dương, gào than từ bãi trước ghềnh sau. Tuổi trời qua mau, gió biển mặn nuôi lớn khôn tôi. Nên năm hăm mốt tuổi, tôi đi vào quân đội mà lòng thì chưa hề yêu ai.
- Người yêu tôi, tôi mới quen mà thôi. Lúc dừng quân trên vùng vừa tiếp thu. Vùng hoang vu bóng dừa bờ cát dài. Gió lên từng chiều vàng nàng xõa tóc trên biển xanh. Người yêu tôi hay khóc trong chiều mưa. Lúc màu xanh biển mặn đục sắc mây. Bảo yêu anh em muốn chuyện đôi mình. Như màu xanh biển tình trong ngày trời xinh rất xinh.
- Tôi đến lại đi, xa vắng đời tôi chiến chinh lâu dài. Miệt mài đời trai, vượt truông dài che khuất biển xanh. Đẹp tựa trong tranh, gót bùn lầy cho lúa thêm xanh. Trong bao lần quân hành, tôi qua vùng khô cặn. Mồ hôi thành biển mặn trên môi
CON THUYỀN KHÔNG BẾN - Đặng Thế Phong
- Đêm nay thu sang cùng heo may. Đêm nay sương lam mờ chân mây. Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng. Như nhớ thương ai chùng tơ lòng. Trong cây hơi thu cùng heo may. Vi vu qua muôn cành mơ say. Miền xa lời gió vang thông ngàn. Ai oán thương ai tàn mơ màng
- Lướt theo chiều gió. Một con thuyền, theo trăng trong. Trôi trên sông thương,  nước chảy đôi dòng. Biết đâu bờ bến. Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu. Trên con sông thương, nào ai biết nông sâu? Nhớ khi chiều sương, cùng ai trắc ẩn tấm lòng. Biết bao buồn thương, thuyền mơ buồn trôi xuôi dòng. Bến mơ dù thiết tha,  thuyền ơi đừng chờ mong, ánh trăng mờ chiếu,  một con thuyền trong đêm thâu. Trên sông bao la,  thuyền mơ bến nơi đâu
CĂN NHÀ MÀU TÍM - Đoàn Bỗng
- Chiều nhìn qua đầu ngõ, dâng dâng niềm thương nhớ, dáng xinh xinh một người. Được nghỉ hai ngày phép, mất hai hôm làm quen, em mới cho mình biết tên. Cuộc đời chinh chiến, quanh năm với bưng biền, thì gót liễu mong manh, làm sao bước song hành. Anh chỉ e ngại, gió lay nụ tầm xuân vừa hé...
- Chiều nào khi về bến, ngang căn nhà màu tím, biết em đang trộm nhìn. Vào mộng chưa tỏ lối bến mơ đang chờ nơi, chưa thấy ai vừa ý thôi. Đời người con gái, mơ sa giữa lưng trời, hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười. Ai chẳng mơ, gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng...
- Đời anh đây đó mười phương, gặp em anh đã thương, càng thương. Thương đôi môi đầy nhựa sống. Thương tia mắt dào dạt sóng. Tuổi ngọc xuân son, nét ngà uốn trăng tròn. Đời em cao vút Trường Sơn, gặp anh em ước mong gì hơn. Cho anh bông hồng còn thắm, cho anh trái ngọt vườn cấm, và còn cho nữa tiếng ru trẻ thơ.
- Nẻo đời muôn vạn lối, yêu nhau vì lời nói, mến nhau qua nụ cười. Dặn dò thêm lần cuối, sách trao cho bầy em, lưu bút ghi vài đứa quen. Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu, chờ đám cưới cô dâu cài hoa trắng trên đầu. Ta nhìn nhau, tia mắt trao một nụ hôn ban đầu ...!
CĂN NHÀ NGOẠI Ô - Anh Bằng
- Tôi ở ngoại ô, một căn nhà tranh có hoa thơm trái hiền. Cận kề lối xóm, có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn. Hai đứa chưa ước hẹn lấy một câu, chưa nghĩ đến mai sau. Nhưng đêm thức giấc ngỡ ngàng. Nghe lòng thương nhớ biết rằng mình yêu.
- Khi hiểu được nhau, thời gian gần gủi đã trôi qua mất rồi. Nào còn những lúc, hái hoa vườn trăng suốt đêm vang tiếng cười. Tôi bước theo tiếng gọi của người trai, tha thiết với tương lai. Tôi xa anh sáng phố phường, xa người em nhỏ lên đường tòng chinh.
- Là chinh nhân tôi bạn với sông hồ. Tình yêu em tôi nguyện mãi tôn thờ. Và yêu không bến bờ. Niềm tin là một ngày mai non nước không còn hận sầu. Rồi hôm nao tôi về ghé thăm nàng. Ngoại ô đây con đường tắm trăng vàng. Mà sao không thấy nàng. Tìm em, giờ tìm ở đâu sao không gắng đợi chờ nhau
- Tôi hỏi người quen, nàng nay là nữ cứu thương trên chiến trường. Dặm ngàn sóng gió, biết đâu nàng vui dấn thân nơi chiến trường. Tôi đứng nghe gió lạnh giữa màn đêm, thương xé nát con tim. Em ơi, trái đất vẫn tròn, Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp nhau
CÂY ĐÀN BỎ QUÊNPhạm Duy
- Hôm xưa tôi đến nhà em ra về mới nhớ, rằng quên cây đàn. Đêm khuya thao thức mơ màng chờ mai tìm đến, cô nàng ngây thơ. Hôm sau tôi đến nhà em cây đàn nằm đó, nhưng em đâu rồi. Bông hoa trên phím tươi cười người tiên tặng, đóa hoa đời xinh xinh.
- Tôi nâng niu cây đàn. Tình tang. Đem về say đắm. Tôi nâng niu hoa tàn. Tình tang. Khi bông hoa uá vàng. Tình tang. Lòng tôi vấn vương. Nhớ người hay nhớ hương. Tình ơi!
- Đàn ơi! Thôi cứ lên tiếng than hay cứ, gieo nỗi oan trên đường lên viễn phương. Người ơi! Tôi thường hay muốn biết với, tình hoa thắm thiết yêu tôi hay yêu đàn. Yêu tôi hay yêu đàn.

Các tour du lịch khác nổi bật