TÌNH KHÚC BOLERO 4
  • TÌNH KHÚC BOLERO 4

  • Mã tour:
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: BÀI HÁT
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
 
NGƯỜI VỀ CUỐI PHỐNguyễn Nhất Huy
  Giọt nước mắt em rơi khi anh nói lời chia tay. Giọt nước mắt em rơi khi anh bước chân về với người. Khi em về trời xanh không mây bay. Em nghe chiều mùa thu không lá rơi. Mùa đông đến bên em người ơi.
  Giọt nước mắt hôm nay rơi trên tiếng cười hôm qua. Giọt nước mắt mai sau rơi trên những con đường xứ lạ. Đôi tay nào dìu em trong mưa bay. Đôi môi nào vừa hôn em đắm say. Rồi giây phút trái tim em đổi thay.
  Tình đầu đã đến xôn xao đại dương người ơi. Rồi làn sóng cuốn yêu thương rời xa tầm tay. Một lần , mãi mãi anh quên mùa thu tóc mây. Để vội đi tìm mùa xuân bên người yêu mới.
  Cuộc đời vẫn thế con tim thường hay đổi thay. Người về cuối phố long lanh giọt sương tràn mi. Một làn tóc rối bay trong hoàng hôn lá rơi. Rồi từ đây mình em đi giữa mênh mông cuộc đời.
NGƯỜI YÊU CÔ ĐƠN  - Đài Phương Trang 
  Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không duyên. Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành. Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng dỡ dang. Yêu ai cũng lỡ làng, dù rằng tôi chẳng lỗi chi.
  Đời tôi cô đơn nên yêu ai chẳng bao lâu. Ngày mai đây em lên xe hoa bước theo chồng. Đời tôi quen cô đơn nên tôi chẳng trách em. Tôi quen rồi những chuyện dang dỡ từ khi mói yêu.
  Tôi quen tôi đã quen rồi em, nhung gấm ngọc ngà luôn quay quanh em chẳng muộn phiền. Tôi quen tôi đã quen rồi em, thôi trách làm chi nữa giận hờn chi kẻ trắng tay.
  Đời tôi cô đơn bao năm qua vẫn cô đơn. Dù ai đẹp đôi nhưng riêng tôi vẫn lạnh lùng. Trời cho tôi cô đơn bao nhiêu lần nữa đây. Tôi không hề trách đời, hay giận đời mau đổi thay
  Thức trọn đêm nay để nhớ thương em. Anh nghe tình yêu thức dậy trong lòng. Nhớ từng nụ cười ánh mắt. Nhớ lời ngọt ngào âu yếm. Tóc em thơm giấc ngủ dịu hiền.
  Biết giờ này em có nhớ anh không? Có nghe tình yêu thức dậy trong lòng. Đếm từng màu thời gian đến. Bóng hình người mình thương mến. Oi! Nhớ gì hơn nhớ người yêu.
  Anh ơi, lòng em thì rất chân thành. Ước nguyện trọn đời yêu anh. Nhớ đừng giận hờn anh nhé. Em ơi, đừng bao giờ nói chia lìa. Sẽ làm tội nghiệp anh lắm. Đã thương nhau chớ phụ tình nhau.
NỬA ĐÊM NGOÀI PHỐ - Trúc Phương
  Buồn vào hồn không tên, Thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời. Đường phố vắng đêm nao quen một người. Mà yêu thương trót trao nhau trọn lời. Để rồi làm sao quên? Biết tên người quen, biết nẻo đi đường về. Và biết có đêm nao ta hẹn hò. Để tâm tư những đêm ngủ không yên …
  Nửa đêm lạnh qua tim. Giữa đường phố hoa đèn. Có người mãi đi tìm, Một người không hẹn đến. Mà tiếng bước buồn thêm … Tiếc thay hoài công thôi. Phố đã vắng thưa rồi. Biết rằng chẳng duyên thừa. Để người không gặp nữa. Về nối giấc mơ xưa
  Ngày buồn dài lê thê. Có hôm chợt nghe gió lạnh đâu tìm về. Làm rét mướt qua song len vào hồn. Làm khô môi biết bao nhiêu lần rồi…
Đời còn nhiều bâng khuâng. Có ai vì thương góp nhặt tâm tình này. Gửi giúp đến cố nhân mua nụ cười. Và xin ghi kỷ niệm một đêm thôi ...
NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU - Phạm Đình Chương
  Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa. Cho tôi về đường cũ nên thơ. Cho tôi gặp  người xưa ước mơ. Hay chỉ là giấc mơ thôi. Nghe tình đang chết trong tôi. Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời.
  Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau. Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau. Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào. Anh ở đâu ? Em ở đâu ? Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu
  Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt. Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất Và tiếng hát và nước mắt
  Đôi khi em muốn tin. Đôi khi em muốn tin. Ôi những người ôi những người. Khóc lẻ loi một mình. Khóc (ư ... ư) lẻ loi một  mình
NỘI TÔI  - Đình Văn   
     Chiều về thăm quê thăm Nội tóc đã bạc phơ. Lòng chợt bâng khuâng Nội ơi con đã trở về. Ngày nào thơ dại Nội yêu thương bắt con cua đồng cho tôi vui. Đêm về Nội gói gói bánh lá dừa khi cháu thèm ăn.
     Giờ về thăm quê thăm lại kỷ niệm ngày thơ. Kìa hàng rau xanh ngày xưa Nội đã vun trồng. Bờ rào trước nhà giờ liêu xiêu khóm hoa cúc vàng buồn quạnh hiu. Hàng cau thầm nói Nội đã xa rồi thương quá người ơi !
     Hớ Hơ..... chiều nay con nhớ. Nhớ sao Nội tôi hiền hòa. Nội cười móm mém yêu thương. Nội ngồi tay ngoái cơi trầu nhắc thằng Hai nhỏ đã lâu rồi sao không về thăm quê ?
     Lòng buồn miên man bây giờ con về thăm quê. Kỷ niệm thân yêu từ nay vắng bóng Nội rồi. Nhìn hàng chuối già còn trổ bông. Nhánh sông quê mình còn mênh mông. Mà sao Nội nỡ bỏ con đi rồi. Con đứng chờ ai
     Ơi em yêu, giấc ngủ gọi em Đi đi thôi, đừng thức thâu đêm ! Em trong tranh nở mãi nụ cười Và mắt em trông vời vợi Sưởi ấm vui lòng anh
     Hỡi em yêu thấu chăng nỗi lòng Anh đang mãi thức vì nghĩ suy Hỡi bản đồ án vẫn dang dở Ôi bao ray rứt trong lòng anh
     Em yêu ơi, trăng đã về khuya Ngôi sao đêm, lặng ngắm đôi ta Em trong tranh vẫn nở nụ cười Cùng với anh quên cực nhọc Và sớt chia niềm vui Bóng đêm dần khuất nơi chân trời Với bản đồ án đã vẽ xong Để ngăn dòng thác, xây thủy điện Đem bao ánh sáng đến ngàn phương
     Nơi công viên hay những dòng kinh Khi đêm buông, điện sáng lung linh Trên kinh xanh, ánh điện tràn về Gọi nước xôn xao tràn trề Dòng nước nuôi đồng quê Hỡi em yêu biết chăng tấm tình Anh đang mãi ngắm từng lứa đôi Dưới ánh điện sáng soi quanh hồ Ôi bao hạnh phúc trong lòng anh
- Anh Bằng
     Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo Ngày nó sống kiếp lang thang Ngẩn ngơ như chim xa đàn Nghĩ mình tủi thân muôn vàn Mẹ nó ra đi khi còn tấm nhỏ Một chén cơm chiều nhưng lòng chưa no Cuộc sống đói rách bơ vơ Hỏi ai ai cho nương nhờ Chuỗi ngày tăm tối bơ vơ
     Đêm đêm nó ngủ một manh chiếu rách co ro Một thân côi cút không nhà Thân em lá cỏ bạn quen ai có đâu xa Thằng tư con tám hôm qua trên phô lê la
     Miền bắc điêu tàn nên đời nó khổ Một chén cơm chiều nên lòng chưa no Nhiều lúc nó khóc trong mơ Mẹ ơi! Con yêu mong chờ Bao giờ cho đến bao giờ .
NỐI LẠI TÌNH XƯA - Ngân Giang
     Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa Chuyện tình mà bao năm qua, em gói ghém thành kỷ niệm Vai nắng con đường xưa, những chiều hẹn cơn mưa đổ Mưa ướt lạnh vai em, anh thấy lòng mình xót xa Mùa thu năm nao, anh với em gặp nhau Tưởng rằng mình quen nhau thôi Khi đã biết thì yêu rồi Nuôi trái tim chờ nhau, hứa hẹn mùa đông muôn thuở Sương gió lạnh môi em, anh thấy lòng mình giá băng
     Nhưng không ngờ, định mệnh chia rẽ xa nhau, cuộc đời đôi ta hai lối, em rét mướt giữa trời đơn côi Còn anh chơi vơi , ngày tháng vơ vơ nơi miền xa vời vợi Chuyện dĩ vãng buồn lưu luyến chưa hề nguôi Đêm đông dài, sợ rằng nhung nhớ phôi pha Tình vào thiên thu mãi mãi Em sẽ khóc suốt đời anh ơi
     Thì em ơi em vì nghiã tương lai ta về xây mộng lại chuyện cũ sẽ vào dĩ vãng sẽ nhạt phai Rồi sau cơn mưa, giông tố sẽ vượt qua Trời đẹp và xanh bao la Soi sáng lối đường anh về Chim én mang mùa xuân, xóa mờ niềm đau năm cũ Anh sẽ về bên em Ta ấm lại tình cố nhân Đêm đông dài, sợ rằng nhung nhớ phôi pha Tình vào thiên thu mãi mãi Em sẽ khóc suốt đời anh ơi
     Thì em ơi em vì nghiã tương lai ta về xây mộng lại chuyện cũ sẽ vào dĩ vãng sẽ nhạt phai Một đêm trăng sao, tha thiết thương người xưa Mình dệt mùa thương năm qua ân ái cũ chẳng phai nhoà Ta nối lại tình xưa, sống trọn mùa đông muôn thuở Chim én về xôn xao, ta thấy đời còn có nhau Anh sẽ về bên em, ta ấm lại tình cố nhân.
NỖI BUỒN CHIM SÁO - Huỳnh Ngọc Đông & Đinh Trầm Ca
     Buồn lòng em hát câu dân ca. Để rồi con Sáo bơ vơ đi tìm . Ngoài đồng cây lúa chết khô con Sáo bay lẽ bạn bên trời. Kêu tiếng kêu ơi hỡi hỡi ơi bạn lòng ơi. Bạn lòng xa cách mấy sông mà cớ sao Sáo vẫn không quay lại. Để trái tim khô này buồn thêm. Khát tiếng mưa ngày đêm.
     Giờ thì cây lúa đã xanh con Sáo xưa trở lại sông đình. Con Sáo bay một mình kêu hỡi ơi bạn lòng ơi. Còn gì đâu để nhớ thương gì tiếng kêu tiếng kêu không trọn. Để những âm thâm lãng quên. Những nỗi đau buồn tênh.
     Chiều nào con Sáo thương ai bay qua bên sông đi tìm. Để rồi con Sáo bơ vơ bơ vơ tiếc thương nỗi niềm. Sáo kia xa bầy còn mong tìm gặp laịi nhau. Cớ sao qua cầu rồi không về lại người ơi....!
     Buồn lòng tôi hát câu giăng ca xưa thương ai qua cầu. Buồn lòng tôi hát câu giăng ca xưa để vơi nỗi sầu. Mấy ai qua cầu mà quay về được người ơi. Mấy ai qua cầu còn mong về được người ơi . Mai ta đi xa câu hát này xin gửi lại cho ai. Mai ta đi xa câu hát này xin gửi lại cho ai. Mai ta đi xa câu hát này xin trả lại cho anh...!
NỢ DUYÊN - Thái Khang
  Bóng dáng ai đẹp xinh cho lòng ta đang chìm đắm. Với áo dài tung tăng em bước đi lòng anh xuyến xao Này người ơi xin dừng bước Cho anh làm quen cùng được chuyện trò. Nè nhà bé ở đâu, cho anh xin tiễn em chung đường.
  Ai có quen gì anh sao tự nhiên đi cùng hướng. Biết chi nhà người ta xin tránh ra nhường em lối đi. Mà nhà em thiệt là khó, em quen anh em sẽ bị đòn. Hẹn anh mai lớn lên đi em sẽ trao anh trái tim này.
  Thật là chẳng biết làm biết làm sao anh yêu em yêu thật lòng mà. Ngày đầu khi mới gặp em anh như người say quên lối về nhà. Thật lòng yêu sớm vậy sao, ai thèm tin, ai thèm nghe anh nói.
  Thật là chẳng biết làm sao khi ta quen đã bao ngày rồi. Mà ngại chi hỡi người ơi. Sao không cùng nhau sánh bước chung đường. Nhà thì cũng đến rồi. Thôi xin chào anh, mai gặp nhau anh nhé.
  Thật là chẳng biết làm sao khi ta quen đã bao ngày rồi. Mà ngại chi hỡi người ơi. Sao không cùng nhau sánh bước chung đường. Tình này xin gửi về anh. Ta yêu nhau, yêu trọn đời anh nhé. Tình này xin gửi về em. Ta bên nhau trọn kiến không phai.
NỖI BUỒN GÁC TRỌ - Mạnh Phát & Hoài Linh
     Gác lạnh về khuya cơn gió lùa. Trăng gầy nghiêng bóng cài sông thưa. Nhớ ai mà ánh đèn hiu hắt, lá vàng nhẹ nhẹ rơi. Tưởng như bước trên hè phố
     Có người con gái buông tóc thề. Thu về e ấp chuyện vu quy. Khoác lên tà áo màu hoa cưới, gác trọ buồn đơn côi. Phố nhỏ vắng thêm một người
     Bâng khuâng gác vắng kêu tên đẹp thêm. Nhớ nhung đi vào quên. Sông sâu cố nhân ơi đi về đâu. Gơỉ hồn chìm vào đôi mắt. Aí ân chưa tròn để ngàn đơì nhớ nhung
     Phố nhỏ đường mưa trơn lối về. Trăng sầu nhân thế đậu hoen mi. Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ, nỗi niềm đầy lại vơi. Cuối mùa tiễn đưa một người
NHƯ KHÚC TÌNH CA - Nguyễn Ngọc Thiện
      Tôi vẫn thấy em như ngày nào, dù nắng nông trường là chiếc áo bạc màu. Đôi mắt sáng long lanh nụ cười, dù những nhọc nhằn còn in dấu trên vai.
      Gió ơi nhờ gió mang theo, những yêu thương nồng cháy trong tôi. Đến em và ướp hương hoa. Để cho tôi nghe một thoáng bối rối.
      Như cánh én tôi đi tìm xuân. Tìm đến nông trường đầy nắng gió bụi mờ. Tôi sẽ hóa cơn mưa đầu mùa. Để thấy em về bên lá non xanh.
NÓ VÀ TÔI - Song Ngọc & Vọng Châu
     Tôi nó sinh ra nhằm chinh chiến mới quen nhau mà thương mến. Nó quê ngoài kia từ lâu lắm chưa lần về. Ngày tôi gặp nó nét đăm chiêu đêm nhập ngũ. Thấy thương nhau nhiều quá
     Ba tháng trong quân trường cam go đã chai tầm hồn lính mới. Nó luôn bảo tôi đừng than oán chi cuộc đời. Vì khi nhịp súng vẫn đêm đêm vang vọng mãi. Tao mày nào được vui
     Hôm chia tay hai đứa cùng bùi ngùi. Ngày mai nó tôi trên ngưỡng cửa cuộc đời. Dặn nhau gắng vui, dù cho vành môi sẽ khô mấy cũng mỉm cười. Hai năm sau mới có thư về. Nhìn con dấu ghi nơi nắng cháy biên thùy. Người quen cho biết tin. Bạn tôi thân mến đã liệt oanh ngã xuống khắp đơn vị tiếc thương
     Ðôi đứa đôi nơi ngày đầu tiên biết tin nhau là tin cuối. Chát cay đầu môi chiều khu chiến mưa sụp sùi. Nhìn trong lòng giấy nét quen xưa nghiêng đỗ gãy. Nó đi nhưng còn đây
     Muôn lớp trai đi nghìn sau theo dấu chân đi vào thiên lý. Biết bao người trai nợ xương máu không trở về. Người đi vào tôi vẫn lưu danh cho đời mãi. Nó anh hùng ngày mai .
NHỮNG NẺO ĐƯỜNG PHÙ SA -  Vũ Tuấn Bảo & Bảo Phúc
     Thoáng trong gió buồn bên dòng nước trôi lững lờ. Chờ một ngày tươi sáng nước sông Hậu Giang xanh ước mơ. Nhấp nhô chuyến đò, đưa người đi tìm đường tranh đấu. Giành lại đời ấm no những ngày sau
     Sóng dâng cuốn trào như ngàn tiếng kêu thét gào. Cùng tìm đường tranh đấu xóa tan khổ đau muôn kiếp sau. Lắng nghe tiếng hò, thương miền quê hương ôi da diết. Giọng hò càng thiết tha cùng năm tháng
     Hàng cây soi bóng in trên dòng sông. Dòng sông hiu hắt mênh mông buồn trông. Trút cô đơn trong cõi lòng. Hờn căm dâng theo con sóng ngọn sóng vút cao. Dẫu bao gian nguy không sờn, gái trai xông pha lên đàng. Nước sông quê tôi dâng trào dòng thương nhớ.
     Gạt đi nước mắt thôi ta biệt ly. Tình yêu non nước trong tim. còn ghi quyết ra đi không nản lòng. Tầm vông trong tay ta tiến nguyện cứu nước non. Sắc son trong tim xa rời. Tuổi xuân hy sinh cho đời, Ước mong tương lai rạng ngời đất mẹ ơi ./.
NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI - Phạm Thế Mỹ
     Những ngày xưa thân ái anh gởi lại cho ai. Gió mùa xuân êm đưa rung hàng cây lưa thưa. Anh cùng tôi bước nhỏ áo quần nhăn giấc ngủ. Đi tìm chim sáo nở ôi bây giờ anh còn nhớ ?
     Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho ai. Trăng mùa thu lên cao khóm dừa xanh lao xao. Anh cùng tôi trốn ngủ ra ngồi hiên lá đổ. Trong bầy chim trắng hiền mơ một nàng tiên dịu hiền.
     Đêm đêm nằm nghe súng nổ giữa rừng khuya thác đổ, anh còn nhắc tên tôi ? Đêm đêm nhìn trăng sáng tỏ bên đồi hoa trắng nở, cuộc đời anh có vui? Thời gian qua mau tìm anh nơi đâu. Tôi về qua xóm nhỏ con đò nay đã già. Nghe tin anh gục ngã. Dừng chân quán năm xưa. Uống nước dừa hay nước mắt quê hương
     Những đường xưa phố cũ thôi nỡ đành quên sao. Xin gọi lại tên anh giữa trời sao long lanh. Anh giờ yên giấc ngủ tôi nằm nghe súng nổ. Như lời anh nhắc nhở ôi câm hờn dâng ngập lối.
     Những ngày xưa thân ái xin buộc vào tương lai. Anh còn gì cho tôi tôi còn gì cho em. Chỉ còn tay súng nhỏ giữa rừng sâu giết thù. Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho em
     Đã đến lúc nói lên câu giã từ đường tình yêu hai lối đi, để rồi anh xem như hai chúng ta chưa bao giờ quen. Nếu lúc trước tiếng yêu không nói được mộng mơ kia không giữ lâu Thì ngày nay đi chung con phố quen sao không chào nhau.
     Đừng nói nữa chi anh thêm đau lòng nhau Tình đã vỡ tim em như đang vỡ tan Mình em thôi xin mang thương đau, cầu mong sao anh mau quên đi dĩ vãng xưa ...
     Lời yêu đó lúc trước đã có dối gian nhiều. Tình đã hết cả mấy tiếc nuối cũng như không, tình hãy xem như ta chưa quen biết nhau... hai người xa lạ.
     Tình yêu đó lúc trước đã có dối gian nhiều Từng đêm xuống nước mắt ướt đẵm nhớ anh nhiều Đừng dối gian nhau cho thêm bao xót xa hỡi ơi! người ơi
     Đoàn quân vội đi đi về biên giới cũng từ biên giới về những bầy trẻ nhỏ. Đoàn quân lặng im nhìn đàn em bé từng đôi mắt đen xoe tròn ừng đôi mắt mang hình viên đạn từng đôi mắt sáng lên cháy lên hư ngàn viên đạn từng đôi mắt quê hương trao cho đoàn quân người chiến sĩ hãy giữ lấy.
     Đoàn quân vội đi đi về biên giới cũng từ biên giới về những người mẹ già đoàn quân lặng im, ngược dòng người đi một đôi mắt bao lần tiễn biệt một đôi mắt bao lần ước hẹn, một đôi mắt sáng lên, cháy lên muôn vàn ánh lửa kìa đôi mắt quê hương trông theo đoàn quân người chiến sĩ hãy giữ lấy trút lên quân xâm lược dã man.
NHỮNG MÙA DẤU YÊU - Trần Minh Phi
     Những mùa dấu yêu ơi! Xa rồi ngàn xa kỷ niệm . Những mùa mắt nai xưa đi cùng trời mây xa lắc . Như những con sông dài nhớ hoài về suối nguồn xưa . Trôi dần về phiá đại dương bao giờ ngày tháng quay lại .
     Hỡi mùa dấu yêu ơi! Đâu còn vì sao giấy màu . Xếp ngàn ước mơ cho một tình yêu mây trắng . Như ánh pha lê buồn vỡ rồi thành kỷ niệm tuổi thơ . Muôn ngàn giọt nắng giọt mưa tan vào vòng tay năm tháng .
     Hỡi những nhánh sông xa về muôn hướng . Hỡi những đoá môi son mùa sao sáng . Một mùa yêu dấu tình như trang giấy mà ta đã ghi lên dòng thương nhớ . Hỡi những cánh sao bay mùa mưa lá . Hỡi mắt biếc pha lê ngày xanh ngát . Vĩnh biệt thời gian dòng sông trôi mãi . Lòng ta chẵng phai mùa dấu yêu đầu .
►NHỮNG ĐỒI HOA SIM - Dzũng Chinh
     Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt. Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím khi còn tóc buối vaiMấy lúc xông pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về rồi một chiều mây bay. Từ nơi chiến trường đông bắc đó lần ghé về thăm xóm hoàng hôn tắt sau đồi
     Những chiều hành quân ôi những chiều hành quân tím chiều hoang biền biệt. Một chiều rừng mưa được tin em gái mất chiếc thuyền như vỡ đôi. Phút cuối không nghe được em nói không nhìn được một lần dù một lần đơn sơ. Để không chết người trai khói lửa mà chết người em nhỏ hậu phương tuổi xuân thì
     Ôi ngày trở về nhìn đồi sim nay vắng người em thơ. Ôi đồi sim tím chạy xa tít tan dần trong bóng tối. Xưa chưa nói gì bên em một người đi chưa về mà đành lỡ bước tơ duyên. nói nói gì cho mây gió một rừng đầy hoa sim nên để chiều đi không hết
     Tím cả chiều hoang nay tím cả chiều hoang. đến ngồi bên mộ nàng. Từ dạo hợp hôn nàng không may áo cưới thoáng buồn trên nét mi. Khói thuốc bên hương tàn nghi ngút bên mộ đầy cỏ vàng mà đường về thênh thang. Đồi sim vẫn còn trong lối cũ giờ thiếu người xưa ấy đồi hoang vẫn tiêu điều!...
     Có những đêm dài, anh ngồi nhìn hỏa châu rơi. Nghe vùng tâm tư cháy đỏ xoay ngang lưng trời. Những đóm mắt hỏa châu bừng lên trong màn tối. Như mắt em sáng ngời, theo anh đi ngàn lối
     Những đêm không ngủ anh ngồi tâm sự cùng hỏa châu rơi.. Dưới ánh châu hồng, anh ngồi gọi thầm tên em. Mơ một ngày mai pháo nổ vang trên lối về. Những đóm mắt hỏa châu là hoa đăng ngày cưới.
     Khi chiến chinh hết rồi, tương lai ta tìm tới. Có nhau trong đời đêm trường không sợ lạc loài yêu thương... Ôi đẹp làm sao, màu hỏa châu. Đêm đêm tô son, tô phấn những con đường. Ôi những con đường mang nặng đau thương. Cho anh nhận diện quê hương giữa đêm đen buồn. Bằng những dòng sông chảy xuôi đêm trường. ôi những dòng sông nhẫn nhục đau thương...
     Những đầm sen, những dòng sông lấp lánh trăng sao, những xóm thôn đồng xanh trải rộng, nhịp cầu tre lắt lẻo dòng kênh, in dáng hình người con gái quê tôi.
Áo bà ba súng quàng vai hôm sớm ra đi, mái tóc xanh quyện hương trái ngọt, mặt mịn hoa dáng đẹp tình yêu, son sắc thuỷ chung giữ quê nhà.
     Dưới đạn bom xanh xanh lúa vẫn vượt lên, ngày đêm trên khắp xóm thôn, ghi chiến công giết giặc lẫy lừng. Đẹp thay tuổi xuân con gái quê tôi đang cùng toàn dân viết đẹp những bản anh hùng ca.
     Sóng Cửu Long đã trào dâng trên khắp nơi nơi, nối tiếp nhau làng quê trỗi dậy, đồn giặc tan thắm lại màu xanh trên cánh đồng rộn vang tiếng chim ca.
Gái cùng trai lái thuyền đi sông nước reo vui, mái tóc xanh vờn trong gió lộng. Đời tự do có gì đẹp hơn, sông núi này thề giữ đến cùng.
     Nắng bừng lên lung linh nét mặt làng quê, trào dâng sông nước Cửu Long, mừng chiến công thắm đượm nghĩa tình, đẹp thay tuổi xuân đi giải phóng quê hương, cây súng giữ bên mình cũng đẹp như em.
NHỮNG CÔ GÁI QUAN HỌ - Phó Đức Phương
     Trên quê hương quan ( í ) họ ( i ) Một làn nắng ( i ) cũng mang điệu dân ca Giữa mùa lúa thơm cánh cò bay đẹp như trong mộng ( i ) Những cô tấm ngày xưa như vẫn còn đây trong mùa trẩy hội A quê hương ta biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đảng đang ( i) Việc nước việc nhà vẹn toàn nắng mưa nhọc nhằn vẫn ( ư ) tươi duyên
     Yêu quê hương quan ( i ) họ ( i ) Từ đồng lúa ( i ) đến con đò ven sông Giữa mùa chiến công xóm làng xưa lại ngân câu hò ( i ) Lúa xanh mướt đồng quê ta tiếp bài ca chiêm mùa mở hội Ðây quê hương ta gái thay trai tay súng tay cầy đảm đang ( i ) Giặc đến giặc không đường về, lúa xanh mùa mùa vẫn ( ư ) tươi xanh Ai ngang qua Ðông ( ư ) Hồ ( ư ) Một chiều nắng ( ư ) rẽ thăm nàng Tố nữ Ba mùa gối nhau gái hội lim dàn quân trên đồng ( i ) Lúa năm tấn vượt lên xanh ngát màu xanh trên tầm đạn thù
     A quê hương ta biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đảm đang ( i ) Việc nước việc nhà vẹn toàn, nắng mưa nhọc nhằn vẫn ( ư ) tươi duyên Trên quê hương bao (i) đời (i ) Từng vngày tháng ( i ) viết nên ngàn câu thơ Sông Cầu nước xuôi đất nghìn năm dệt nên trang sử ( i ) Ðứng lên với đồng quê cô gái Việt Nam bao mùa trưởng thành Ðây quê hương ta gái thay trai tay súng tay cầy đảm đang ( i ) Giặc đến giặc không đường về lúa xanh mùa mùa vẫn ( ư ) tươi xanh ./.
NHỮNG ÁNH SAO ĐÊM - Phan Huỳnh Điểu
     Làn gió thơm hương đêm về quanh khu nhà tôi mới cất xong chiều qua Tôi đứng trên tầng gác thật cao nhìn ra chân trời xa xa Từ bao mái nhà đèn hoa sáng ngời bầu trời thêm muôn vì sao sáng Tôi ngắm bao gia đình lửa ấm tình yêu nghe máu trong tim hoà niềm vui lâng lâng lời ca
     Em ơi, anh còn đi xây nhiều nhà khắp nơi Nhiều tổ ấm sống vui tình lứa đôi Lòng anh thấy càng thương nhớ em Dù xa nhau trọn ngày đêm anh càng yêu em càng hăng say xây cho nhà cao cao mãi Ôi xinh đẹp Tổ Quốc của ta Anh lắng nghe bao lời ân ái những bài tình ca ....
     Lòng nhớ thương quê hương miền Nam anh hằng tha thiết mong ngày mai Anh sẽ đi về khắp làng quê xây những ngôi nhà tương lai Dòng sông mát xanh vòng quanh phố phường và nhiều công trường xây niềm vui mới Khi bóng đêm trở về rực ánh đèn lên em thấy như muôn ngàn vì sao thêu trong đêm tối
     Em ơi tuy giờ đây hai miền còn cách xa Niềm chia cắt thắt đau lòng chúng ta Nhưng không thể xóa được hình bóng em Dù xa nhau trọn ngày đêm, anh càng yêu em càng hăng say xây cho nhà cao cao mãi Ôi xinh đẹp Tổ Quốc của ta Anh lắng nghe bao lời ân ái những bài tình ... ca.
NHỚ ƠN THẦY CÔ - Nguyễn Ngọc Thiện
     Về lại trường xưa với bao kỷ niệm. Bóng dáng cô thầy vấn vương không rời. Một thời tuổi thơ trôi theo cánh phượng Lời thấy cô vọng mãi
     Con nhớ cô thầy dìu dắt con nên người nên con bay khắp phương trời. Bây giờ con về thăm ngôi trường xưa dạt dào hơn trước.
     Con tìm cô thầy sau bao nhiêu năm tóc bạc phơ. Con về thăm ôi sân trường xưa một thời mơ ước. Cô thầy đâu rồi, nghe trong tim con vang tiếng cô thầy.
ƠI CUỘC SỐNG MẾN THƯƠNG - Nguyễn Ngọc Thiện 
      Có chú chim non nho nhỏ. Cất tiếng líu lo như muốn ngỏ. Buổi sáng quanh ta như xao động. Như bầu trời xanh ươm ước mơ. Này chú chim ơi cho nhắn gửi. Lời hát tin yêu trong trái tim mọi người. Cuộc sống hôm nay tuy vất vả. Nhưng cuộc đời ơi ta mến thương.
      Ta đã nghe trong tiếng cười đường tương lai đang rực rỡ. Ta đã nghe trong tim mình lời yêu thương của con người.
TRÒ CHƠI - Nguyễn Ngọc Thiện
     Oánh tù tì ra cái gì? Ra cái này! Oánh tù tì ra cái gì? Ra cái này! Em ra cái kéo cắt tình vu vơ  Anh ra bao thơ gởi tình thương nhớ Đền em đi nhé thua rồi làm ngơ Đền em một đoạn bài thơ chung tình.
     Oánh tù tì ra cái gì? Ra cái này! Oánh tù tì ra cái gì? Ra cái này!  Em ra cái búa đánh đòn ăn gian Anh ra cây kim tặng em may áo Ngày nay may máy ai cần kim đâu Ừ thôi anh để về khâu cuộc tình.
     Oánh tù tì ra cái gì? Ra cái này! Oánh tù tì ra cái gì? Ra cái này! Em ra cái giếng bất ngờ anh thua Anh ra cơn mưa đổ vào trong giếng Tù tì lại nhé anh nầy ăn gian Nhìn em anh gật ừ ta tù tì.
ÔI TÌNH YÊU - Nhạc Thái
     Có những mối tình, có những có những nỗi buồn. Có những tháng ngày, yêu nhau yêu nhau mê say. Yêu với con tim, yêu hết yêu hết con tim. Khi yêu khi yêu, cho hết những gì dấu yêu.
     Có những mối tình, có những có những nỗi buồn. Có những tháng ngày, yêu nhau yêu nhau mê say. Không tính toan chi, yêu với giây phút hân hoan. Khi yêu khi yêu, ta đã cho nhau rất nhiều.
     Ta cùng nhau bay lên với trăng sao. Tâm hồn say ôi thân xác thăng hoa. Ta chìm trong mênh mang nỗi lo âu Yêu rồi xa, yêu nhau rồi xa sao xa cách nhau ?
     Khi tình yêu đến, dẫn ta đến bờ bến lạ. Nỗi đau khác lạ, xót xa cũng là êm đềm Khi tình yêu đến, chiếc hôn nhớ mùa nắng hạ. Khát khao mái nhà, ấm êm với nhau tháng ngày... (Là là la lá la là la la la.....)
     Ông trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo Ông trăng xuống chơi học trò thì học trò cho bút Ông trăng xuống chơi ông bụt thì ông bụt cho chùa Ông trăng xuống chơi nhà Vua thì nhà Vua cho lính
     Ông trăng xuống chơi đền thánh thì cụ chánh cho mõ... Ông trăng xuống chơi nồi chõ thì nồi chõ cho vung Ông trăng xuống chơi cành sung Thì cành sung cho nhựa Ông trăng xuống chơi con ngựa thì con ngựa cho tầu Ông trăng xuống chơi cần câu thì cần câu cho lưỡi
     Ông trăng xuống chơi cây bưởi thì cây bưởi cho hoa Ông trăng xuống chơi vườn cà thì vườn cà cho trái Ông trăng xuống chơi gái đẹp thì gái đẹp cho chồng Ông trăng xuống chơi đàn ông thì đàn ông cho vợ.
     Ông trăng trả vợ đàn ông Trả chồng cô gái Trả trái cây cà Trả hoa cây bưởi Trả lưỡi cần câu Trả tầu cho ngựa Trả nhựa cây sung Trả vung nồi chõ Trả mõ ông chánh Trả lính nhà vua Trả chùa cho bụt Trả bút học trò Trả mo cây cau Trả mo cây cau Trả mo cây cau Trả mo cây cau...
ÔNG LÁI ĐÒ - Hiếu Nghĩa
     Tôi đã gặp một chiều trên bến nước Ông lái đò ngồi đợi khách sang sông Gió đưa nhẹ đôi hàng lau lả lướt Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông
     Một dĩ vãng tự nghìn xưa chiếu rọi. Mỗi chiều về sống lại giữa hồn ông Ông chỉ muốn cuộc đời xưa đen tối Xóa nhòa đi trong cùng tận đáy lòng Mới ngày nào trên bến sông vắng lặng. Đời buồn tênh như lỡ một cung đàn Thuyền đò ông mang nặng sầu cô quạnh Lẵng lờ đưa bao khách lạ sang sông
     Khách qua đò ngày xưa hờ hững quá Trả công ông để lại một vài xu Họ với ông hai cảnh đời xa lạ Sang sông rồi không một tiếng phân ưu
     Và cứ thế dòng đời trôi lặng lẽ Bến ngày xưa tưởng ngủ muôn đời Ông lái đò trong tuổi già bóng xế Còn mong gì thấy được ánh hồng tươi Nhưng một hôm ánh hồng lên rực rỡ Non sông rền một điệu nhạc oai hùng Dòng sông xưa chuyển mình lên hăm hở Muôn hoa tươi căng thẳng nhựa sống hùng
     Ông lái đò giờ đây già yếu lắm Cũng thấy lòng sống lại tuổi đôi mươi. Hồn rung mạnh trước cảnh đời tươi thắm Nỗi mừng vui không thốt được nên lời Từ hôm đó bến đò ông sống dậy Bao nhiêu chiều đã đón khách sang sông Những người khách không giống ngày xưa ấy Họ về đây hồn nặng trĩu bên lòng Họ về đây bụi vương mình trên nếp áo Đường xa xăm tóc lộng gió tơi bời
     Họ đi rồi ông thấy buồn áo não Vì họ qua bến ấy một lần thôi Và từ đó bên hàng lau lả lướt Khách ngày xưa không trở lại sang sông Nên mỗi chiều thả thuyền theo bến nước Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông
ƠN NGHĨA SINH THÀNH - Dương Thiệu Tước
     Uống nước nhớ nguồn Làm con phải hiếu Em ơi hãy nhớ năm xưa Những ngày còn thơ Công ai nuôi dưỡng. Công đức sinh thành Người hỡi đừng quên Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước Trong nguồn chảy ra. Người ơi, làm người ở trên đời Nhớ công người sinh dưỡng Đó mới là hiền nhân. Vì đâu, anh nên người tài ba
     Hãy nhớ công sinh thành Vì ai, mà có ta? Uống nước nhớ nguồn Làm con phải hiếu Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước Trong nguồn chảy ra
►ÔNG TÚ VỀ LÀNG - Trần Quế Sơn
     Một ông Tú rời quê đi xa. Một ông Tú hôm nay về làng. Bầy con nít dập dình ngoài ngõ chờ kẹo ngon. Một ông Tú rời quê đi xa. Lòng ôm mối tình quê đậm đà. Dù ông có rạng danh nơi đâu. Ông chẳng quên một thuở ban đầu.
     Xa quê hương lòng thương nhớ quá. Ông Tú về mừng vui nức nở. Đi xuống sông, đi lên đồi. Đi khắp làng, nhà ai cũng muốn thăm. Xa quê hương lòng thương nhớ quá. Ông Tú về mừng vui hơn hở. Say tiếng chim, xơi mắm cà. Đi đã nhiều nhưng chẳng nơi nào bằng quê hương.
     Một ông Tú rời quê đi xa. Một ông Tú hôm nay về làng. Bà con đến chào mừng gặp gỡ chuyện nỉ non. Một ông Tú rời quê đi xa. Lòng ôm mối tình quê trọn đời. Dù ông có rạng danh nơi đâu. Ông chẳng quên một quê hương nghèo
PAPA - Nhạc Pháp
     Mỗi sáng Ba đi làm để nuôi gia đình, chúng con đủ ăn, áo mới luôn, quần mới luôn, có đôi giày cho vui bước chân. Cứ mỗi khi đêm về là Ba đến giường, đắp chăn giùm con, khẽ hôn vào trán con, tiếng kinh cầu sau khi đã xong. Sống với Ba êm đềm rồi con lớn dần, cứ theo thời gian, đã thấy da mồi tóc sương, Ba cũng già đi theo tháng năm.
     Thương cho Má, Má yếu đuối sức kém hay ốm đau. Cũng biết thế, khiến Ba thương, thương cho Mẹ, ôi Mẹ yêu. Khi Mẹ chết, Ba điên lên và Ba hét lên: "Xin cho tôi qua đời thay cho vợ tôi !"
     Cứ đến khi đêm về, là Ba chối từ bước lên lầu trên, Má chết đi phòng trống trơn, Ba yên ngủ ngay trên ghế đôi. Cũng có hôm ân cần lời Ba nói rằng: "Hỡi con của Ba, Ba sống như người lớn khôn, Ba đơn độc sống mãi không già."
     Mỗi lần hôn đàn con, đàn con mình, nhớ tới tiếng Bố nói, vẫn luôn vang lên trong tim: "Chúng sống là Ba còn sống." Nhớ hoài ! Ôi, còn nhớ, còn nhớ hoài, lời nói của Ba, của Ba. Không quên, tôi không quên, lời nói của Ba còn mãi...
PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM? - Ngô Thụy Miên
     Paris có gì lạ không em? Mai anh về em có còn ngoan. Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ. Em có tìm anh trong cánh chim. Paris có gì lạ không em? Mai anh về giữa bến sông Seine. Anh về giữa một dòng sông trắng. Là áo sương mù hay áo em? Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay. Tóc em anh sẽ gọi là mây. Ngày sau hai đứa mình xa cách. Anh vẫn được nhìn mây trắng bay. Paris có gì lạ không em? Mai anh về mắt vẫn lánh đen. Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm. Chả biết tay ai làm lá sen
PHẢI DUYÊN HAY NỢ - Trúc Quỳnh
"Hò ơ ... chớ thò tay anh ngắt ngọn rau Ngò
Chứ thương em đứt ruột hò ơ ....
Chứ thương em đứt ruột giả đò ngó lơ..."
     Đưa tay, đưa tay anh ngắt cái cọng ngò Anh ngắt cái cọng ngò chớ thương em Thương em mà đứt ruột giả đò ngó lơ Này em ơi có thấu tình anh chăng????
     Đêm đêm bên hiên em vẫn cứ đợi chờ Em vẫn cứ đợi chờ, chớ bao lâu Bao lâu mình mới được kết trầu với cau Này anh ơi có thấu tình em chăng????
     Muốn làm quen mà không dám nói "Tại sao hổng nói" Xách cây dù đi xuống đi lên Muốn gặp em mà đâu dám tới "Tại sao hổng tới?" Để đêm dài thêm nhớ thêm thương
     Hôm nay, hôm nay anh mãi cứ thập thò Không thấy cái cọng ngò Nỡ sao anh sao anh đành nhổ sạch đám ngò của má em? Vì anh không dám ngỏ lời yêu em Vì sao không dám ngỏ lời yêu em? Vì anh không dám ngỏ lời yêu em...!
PHẬN BẠC - Vinh Sử
     Từ ngày yêu nhau anh hứa rất nhiều Hứa rằng trọn đời chỉ yêu mình em Cho dù ngày tháng phôi pha Và dù bể cạn đá mòn Em vần là người tình của anh. Chuyện tình đôi ta tha thiết êm đềm Ước mộng bình thường của em hằng mong Mong một ngày lễ vu quy Rượu hồng pháo đỏ khắp đường Và cùng dìu em xuống thuyền hoa.
     Bao nhiêu mơ ước hứa hẹn một sớm một chiều Bể cạn đá mòn không phai Giờ đã tan thành mây khói Anh đã phụ tôi ra đi không lời giã từ Dù chỉ một lời phân ly. Chuyện tình đôi ta nay vỡ tan rồi Chỉ còn ngậm ngùi khóc thương phận thôi Bây giờ tình nghĩa yêu đương Dệt bằng chữ hận với sầu Bận lòng chi khi mối tình đau...!

Các tour du lịch khác nổi bật