TÌNH KHÚC BOLERO 5
  • TÌNH KHÚC BOLERO 5

  • Mã tour: BÀI HÁT
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: BÀI HÁT
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
 
 
PHỐ ĐÊMTâm Anh
  Phố đêm đèn mờ giăng giăng. Màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên. Phố đêm nhiều lần suy tư. Ghi nhớ còn trong đời. Những ngày thương tích lớn. Mây đen làm úa trăng gầy. Cho nên còn tiéng say mềm. Trước thềm ngàn người vu vơ. Vì người hay mơ dòng đời như thơ
  Nhớ ngày nao hoa nắng ngủ trên cây. Thương lá vàng úa tan. Mây bơ vơ bay khắp nẽo vô tình. Cho người yêu ước mơ. Người đi khai phá nét kiêu sa. Đi lính chiến xa nhà mà vẫn luôn yêu đời. Bằng câu ca tiếng cười. Tìm vui trong giấc mơ. Dù bâng khuâng chữ ngờ
  Phố đêm lạc loài thương yêu. Chìm đắm như hàng cây giá lạnh ướt thêm. Phố đêm chờ người phong sương. Chinh chiến từ lâu rồi. Có niềm riêng hay ước. Cho tôi mười ngón thiên thần. Cho tôi mười ngón thiên thần. Để rồi dìu người tôi yêu. Dìu người không yêu. Và người chưa yêu
PHỐ XA - Lê Quốc Thắng
  Mưa về trên khúc hát lắng u buồn đợi bóng hình ai. Như tìm về thoáng hương xa, con đường giờ là kỉ niệm. Giọt sương lặng lẽ bên em đọng trên đôi mắt vô tư. Để buồn cho con phố nhỏ để một người đến vấn vương. Đi bên em chiều trên lối vắng. Phố xa phố xa ngỡ như thật gần. Đôi vai em gầy trong chiếc lá. Giờ là đợi chờ, nhớ mong mùa xuân.
  Mưa về trên khúc hát lắng u buồn đợi bóng hình ai. Như tìm về giấc mơ xa, mây mờ giờ là kỉ niệm. Mùa thu lặng lẽ trôi đi, mùa đông lạc giữa tình yêu. Xuân về như con nắng, hạ bốn mùa mưa vẫn đợi ai. Trên tay em nụ hoa vẫn nở. Phố xa phố xa ngỡ như thật gần. Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ. Mơ về một ngày có mưa êm đềm...
NỬA ĐÊM NGOÀI PHỐ - Trúc Phương
  Buồn vào không tên. Thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời. Đường phố vắng đêm nao quen một người. Mà yêu thương chót trao nhau trọn đời. Để rồi làm sao quên viết tên người yêu. Khắp nẽo đi đường về Và biết có đêm nào ta hẹn hò. Để tâm tư những đêm ngủ không yên.
  Nửa đêm lạnh lùng qua tim. Giữa đường phố hoa đèn. Có người mãi đi tìm giữa đường phố hoa đèn. Có người mãi đi tìm một người không hẹn đến. Mà tiếng bước buồn thêm. Phố đã vắng thưa rồi. Biết rằng chẳng duyên thề. Để rồi không gặp nữa. Về nối giấc mơ xưa
  Ngày buồn dài lê thê. Có hôm chợt nghe gió lạnh đâu tìm về. Làm rét mướt qua sông len vào hồn. Làm khô môi biết bao nhiêu lần rồi. Đời còn nhiều bâng khuâng. Có ai vì thương góp nhặt tâm tình này. Gởi giúp đến cố nhân qua một ngày. Và xin ghi kỷ niệm một đêm thôi
PHƯỢNG BUỒN - Thanh Sơn
  Anh đến với em vào một ngày trời đẹp nắng Một ngày phượng hồng thắm trong đôi mắt buồn xa xăm Phượng hay bâng khuâng tưởng chừng như cô đơn Nên khi chiều xuống thấy vấn vương tâm hồn.
  Em có biết không hè về phượng hồng đẹp lắm Tình mình càng nồng thắm cho bao ước vọng trào dâng Giờ trong tim tôi, màu hồng không phai phôi Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi.
  Lòng vẫn hay buồn vì đời thay đen đổi trắng, người dối gian Dẫu là bể vui cho những người nhiều tình yêu Càng xót xa nhiều.
  Trong tiếng hát ve phượng hồng là hoàng hậu đó Phượng buồn vì tình đã tan theo sóng biển nổi trôi Ngàn năm trong tôi tình này không phai phôi Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi.
PHÚT CUỐI - Lam Phương
  Chỉ còn gần em một giây phút thôi. Một giây nữa thôi là xa nhau rồi. Nguời theo cánh chim về vui với đời Để lại thương nhớ cho kiếp đơn côi.
  Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai. Biển xanh vẫn xanh nguời đi sao đành. Để trong giấc mơ hồn anh thẩn thờ. Em ơi bao giờ mới đuợc gần nhau
  Biết chi một đêm tha thiết chi một đêm rồi xa nhau ngàn trùng. Lệ này cho em hay lệ này cho anh khi mộng uớc không thành. Ngày buồn còn bao lâu hay muôn đời nuối tiếc đêm cuối cùng bên nhau, biết em sẽ buồn vì thuyền anh không rời bến, biết em sẽ buồn vì mình chẳng có ngày mai.
  Nếu ngày nào tình ta đã phai. Ngày vui của em cùng ai trên đời. Là hôm tiễn anh về nơi cuối trời. Em ơi bao giờ nhớ thương này nguôi.
PHÚT ĐẦU TIÊN - Hoàng Thi Thơ
   Anh từ đồng quê đến, Tôi từ miền cát lên. Đôi ta chừ mà gặp nhau đây. Tuy ban đầu mà tình e sâu. Gặp nhau sau mùa chinh chiến. Gặp nhau phút đầu lưu luyến. Ôi, giữa trời đất nước thân yêu
 Anh mời tôi điếu thuốc, Tôi kể chuyện đắng cay. Đôi ta chừ mà gặp nhau đây. Say tâm tình cầm chặt đôi tay. Ngồi trông sao trời lóng lánh. Trời thanh trăng vàng óng ánh. Hai đứa nhìn đôi nét cau xanh
  Anh ơi, phút đầu tiên ấy nay đâu ? Anh ơi, khi tình sông núi ăn sâu, Lòng trai thế hệ trao nhau. Xin cho duyên tình tim kiếm tim ta. Trao qua duyên tình non nước bao la. Lòng trai chan hoà yêu thương
  Trên nẽo đường đất nước, ta từng giờ ước mong Chân quay về dù gặp long đong. Tin nhau dù biển đời mênh mông. Lòng tuôn đong đầy trang giấy. Vì nhớ phút đầu tiên ấy. Đôi đứa mình khi mới quen nhau
QUÁN NỬA KHUYA - Tuấn Khanh & Hoài Linh
  Quán nửa khuya đèn mờ theo hơi khói Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài Quãng đời tôi tầu đêm vắng không người, vẫn lặng trôi. Tôi là người tha hương đi bốn phương Anh là người quân nhân vui gió sương Câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay ...
  Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ Gót chân in ngàn muôn lối sông hồ áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài, bóng hình aỉ Hoa nào mà không phôi pha sắc hương, ân tình nào mà không gây vấn vương? Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm thương… Dĩ vãng tìm đâu thấy, như bóng mây chiều Đang lững lờ theo gió bay… Cốt xóa tình xưa ấy, Ngân tiếng tơ chùng để tìm quên hương đắng cay Muốn nhắn nhủ thời gian Ai mãi phong trần để đi tìm hương cố nhân áo trắng màu sương gió Ngưng gót xuôi ngược để tìm về nơi bến mơ …
  Quán nửa khuya bạn tôi chia tay nhé Nhớ nhau chăng là mỗi lúc đêm về Xiết chặt tay để ghi phút phân kỳ, tiễn người đi … Sa trường anh lại đi vui gió sương Sông hồ gợi trong tôi bao luyến thương Tôi ghi nhớ giây phút ấy nào nguôi, bạn đường ơi ...
QUÊ EM MÙA NƯỚC LŨ - Tiến Luân
  Không còn con sông nước dâng tràn lên bãi bồi. Anh về quê em khắp nơi như là biển khơi. Chập chờn mái tranh ngôi lên giữa ngọn triều dâng, những đàn gà con chơi vơi đứng nhìn trời xanh.
  Bao ngày trôi qua lũ cao lại dâng nữa rồi, không còn nhận ra tiếng ai đi tìm người trôi. Mẹ ngồi dưới mưa tay ôm ấp trẻ lạnh câm, xóm làng chìm trong bao la những nỗi đau này.
  Ôi! Nước lũ dâng cao, nước lũ dâng cao, dâng theo bao nỗi sầu đau. Ôi ! Nước tràn bờ đê, nước tràn bờ đê, tan thương khắp một miền quê.
  Bên bờ đê cao mái tranh tạm che kiếp người. Ơi đồng bằng ơi ! Biết bao thân phận nổi trôi. Còn một trái tim ai ơi nhớ lại miền Tây, nhiễu điều mà thương dân ta lắm nỗi đoạn trường.
QUA CẦU GIÓ BAY - Dân ca miền Bắc
  Yêu nhau cởi áo ối à trao nhau Về nhà dối rằng cha dối mẹ a à a á a Rằng a ối a à qua cầu, tình tình tình gió bay Rằng a ối a à qua cầu, tình tình tình gió bay
  Yêu nhau cởi nón ối à cho nhau Về nhà dối rằng cha dối mẹ a à a á a Rằng a ối a à qua cầu, tình tình tình sứt quai Rằng a ối a à qua cầu, tình tình tình sứt quai
  Yêu nhau cởi nhẫn ối à trao nhau Về nhà dối rằng cha dối mẹ a à a á a Rằng a ối a à qua cầu, tình tình tình đánh rơi Rằng a ối a à qua cầu, tình tình tình đánh rơi
QUA CƠN MÊ - Nguyễn Từ Nam & Trịnh Lâm Ngân
  Một mai qua cơn mê, Xa cuộc đời bềnh bồng Tôi lại về bên em Ngày gió mưa không còn Nên đường dài thật dài, Ta mặc tình rong chơi Cùng nhau ta sẽ đi, sẽ thăm bao nơi xưa, Vui một thuở lênh đênh Ta sẽ thăm từng người sẽ đi thăm từng đường, sẽ vô thăm từng nhà
  Tình người sau cơn mê vẫn xanh Dù bao tháng năm đau thương dập vùi Trường quen vắng bóng mai ta lại về Cùng theo lũ em học hành như xưa
  Rồi đây qua cơn mê, Sông cạn lại thành dòng Suối về ngọt quê hương Ngày đó tay em dài vun cuộc tình thật đầy mơ toàn truyện trên mây. Còn tôi như cánh chim Sẽ bay đi muôn phương Mang về mầm xanh tươi Khi lá hoa thật nhiều Trái yêu thương đầy cành Hái đem cho mọi người
►QUÊ EM - Nguyễn Đức Toàn
  Quê em miền trung du, Đồng suối lúa xanh rờn. Giặc tràn lên thôn xóm. Dâu bờ xanh thắm, Nong tằm chín lứa tơ, Không tay người chăm bón Quê em đồng hoang vu Chiều nay vắng bóng cờ Giặc tràn lên đốt phá Anh về thôn cũ, đi diệt thù giữ quê. Lòng dân đón anh về (Giặc tan đón em về)
  Từ mờ sớm tinh mơ, Anh đi theo bóng cờ, Giữ vững đồng quê ta. Đây bao người mong ngóng Quân ta đã về! Quân ta đã về! Bao hờn căm trên nòng súng, đầu lưỡi lê đi chiếm lại đồng quê ta Bao lòng dân đang chờ mong quân kéo về phá tan giặc gìn giữ xóm quê
QUÊ HƯƠNG - Nhạc: Giáp Văn Thạch & Thơ: Đỗ Trung Quân
  Quê hương là chùm khế ngọt. Cho con trèo hái mỗi ngày. Quê hương là đường đi học. Con về rợp bướm vàng bay. Quê hương là con diều biếc. Tuổi thơ con thả trên đồng. Quê hương là con đò nhỏ. Êm đềm khua nước ven sông.
  Quê hương là cầu tre nhỏ. Mẹ về nón lá nghiêng che. Quê hương là đêm trăng tỏ. Hoa cau rụng trắng ngoài thềm. Quê hương mỗi người chỉ một. Như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ
  Sẽ không lớn nổi thành người. Quê hương mỗi người chỉ một. Như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người.
QUA SÔNG - Phạm Minh Tuấn
  Hò khoan chúng em khua mái chèo đưa các anh qua dòng sông lạnh lẽo Đường hành quân các anh đi khắp nẻo Vì quê hương mà anh chẳng ngại gian lao Hò khoan hỡi khoan hò khoan hỡi khoan hò khoan Thuyền em, thuyền em rẽ sóng sang sông em đưa đoàn quân giải phóng qua sông qua sông ra chiến trường
  Nơi miền quê khói lửa tràn lan Vì tương lai tay súng anh sẳn sàng bảo vệ xóm làng để tiếng hò ngân vang Nơi hậu phương gắng sức em ngày đêm cùng chung lo tranh đấu em sẳn sàng bảo vệ xóm làng để tiếng hò ngân vang
  Hò khoan chị em chúng mình ta lướt nhanh con thuyền đưa các anh Rồi mai đây làng quê ta bừng sáng đón anh về mừng chiến thắng reo vang Rồi mai đây làng quê ta bừng sáng đón anh về mừng chiến thắng reo vang
  Hò khoan chúng em khua mái chèo đưa các anh qua dòng sông lạnh lẽo Đường dù xa bước anh đi khắp nẻo Vì quê hương mà anh đã vượt gian lao Hò khoan hỡi khoan hò khoan hỡi khoan hò khoan
  Dòng sông, dòng sông rọi ánh trăng thanh long lanh in hình đoàn giải phóng qua sông qua sông ra chiến trường Nơi miền quê khói lửa tràn lan Vì tương lai tay súng anh sẳn sàng bảo vệ xóm làng để tiếng hò ngân vang Nơi hậu phương gắng sức em ngày đêm cùng chung lo tranh đấu em sẳn sàng bảo vệ xóm làng để tiếng hò ngân vang
  Hò khoan chị em chúng mình ta lướt nhanh con thuyền đưa các anh Rồi mai đây làng quê ta bừng sáng đón anh về mừng chiến thắng reo vang Rồi mai đây làng quê ta bừng sáng đón anh về mừng chiến thắng reo vang
  Nơi ấy có con đường tắm nắng vàng tươi, bờ tre nhà tranh vách mới. Nơi ấy có cánh đồng mênh mông ngát hương, mùa lúa chín tiếng hát vang khắp đường.
  Nhà anh có đàn em mắt ngây thơ má hồng. Những chiều ngồi hát vui trên đường quê em bé dắt trâu về. Gia đình làng mạc yên ấm tăng gia cầy cấy cuộc đời thanh bình.
  Nhà anh hai nếp dừa xinh, đêm trăng lên cao rọi chiếu xuống mặt sân góc vườn, ngồi nghe tiếng hát vang lên từ xóm Giếng làng bên lọt qua vườn rau bãi mía.
  Em gái bên láng giềng đêm đêm kéo tơ vụt nhớ có phút mến thương anh chàng trai xưa mùa thu một năm nào em gái tiễn chàng trai ra lính cầm tay mà không nói, chân ra đi nhưng lòng vấn vuơng, nhìn quê hương xa xa bao dặm đường.
  Chinh chiến mắt quay về xóm cũ làng xưa, chiều lên mù trong khói súng nơi ấy nay vẫn còn ánh nắng thăm tươi vẫn chờ ngày về chiến thắng.
  Gió chiều rung nhẹ bông lúa vàng, đồng quê ngát hương đang êm ru muôn âm thanh dịu dàng. Nắng chiều tô đẹp đôi má hồng, người em mến thương gieo trong tôi muôn khúc nhạc vấn vương.
  Ôi quê hương chốn đây tình yêu mãi dâng đầy.Và nghe như trong con tim dội muôn tiếng hát. Kia bên con suối trong đàn em bé vui đùa. Cùng hàng dừa ngập ngừng nghiêng mình soi bóng.
  Hỡi bạn đang phiêu dạt nơi cuối trời, bạn ơi có hay quê hương ta đang lớn lên từng ngày. Mai này hoa ngập lên lúa vàng, đời thêm tiếng ca gieo trong tim ta bao niềm thiết tha.
QUÊN CÂY CẦU DỪA - Vinh Sử
  Em sao quên cây cầu dừa tuổi thơ ấu nô đùa em sao quên cây cầu dừa từng sương gió quanh mùa cầu dừa hừng đông đưa chân anh ừa cầu dừa hoàng hôn rong chơi em ừa thân ái thừa sao dối lừa chim sáo bay nỡ quên cây cầu dừa
  Em sao quên cây cầu dừa rằm trong ánh trăng thề em sao quên cây cầu dừa đuờng khuya ngõ nhau về cầu dừa nằm im cho em qua đê cầu dừa lặng thinh thuơng ai chân quê câu uớc thề thôi não nề chim sáo bay nỡ quên cây cầu dừa
  À… à… oi… á… oi… À… à… oi… á… oi… cầu dừa dãi nắng dầm mua dể anh di sớm về trưa một mình à… à… oi… á… oi… À… à… oi… á… oi… một mình tội lắm ai ơi để anh thui thủi với cây cầu dừa
  Em sao quên cây cầu dừa tuổi hoa buớm ban đầu em sao quên cây cầu dừa dòng kênh nhỏ xanh màu cầu dừa dìu chân em đi đêm thâu cầu dừa chờ anh tin yêu in sầu nay bóng cầu giang mắt sầu chim sáo bay nỡ quên cây cầu dừa
QUỲNH HƯƠNG - Trịnh Công Sơn
  Ta mang cho em một đóa quỳnh Quỳnh thơm hay môi em thơm Em mang cho ta một chút tình Miệng cười khúc khích trên lưng Đêm này đêm Buồn bã với những môi hôn Trong vườn trăng Vừa khép những đóa mong manh
  Ta mang cho em một chút buồn Vì ta như sông lênh đênh Môi em cho ta một cánh hồng Lụa là phút ấy chưa quên Thôi chào em Về giữa phố xá thênh thang Không gì vui Thì hãy gắng nhớ đôi lần
RẶNG TRÂM BẦU - Thái Cơ
  Cho em hỏi rằng có ở nơi đâu? Bát ngát xa trông những rặng trâm bầu Rặng trâm bầu như nơi quê hương em yêu dấu Uống nước nước dòng sông vây xanh thắm một màu Uống nước nước dòng sông cây xanh thắm một màu
  Mênh mông biển rộng gió lộng từ nơi đâu Gió mát xa đưa những rặng trâm bầu Rặng trâm bầu hôm xưa cây che sương che nắng Rung rinh lá ngụy trang tươi xanh giữ vẹn màu Rung rinh lá ngụy trang tươi xanh giữ vẹn màu
  Ơ mưa nắng dãi dầu thêm trăm qúi ngàn yêu ơ trâm bầu Cây trâm bầu ơ cây cắm sâu vào lòng đất ... Hờ.. ơ .. ôm ấp bờ cây dài sóng dội mà cây vẫn hát Như khắp dân làng mình bám chặt quê hương ...
  Tổ quốc ớ ờ ...yêu thương, đất mẹ thơm hương sáng đẹp muôn phương Rạng rỡ ơ ờ... tấm gương luyện lên ý chí ngoan cường ờ ơ…
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI - Ngô Thụy Miên
  Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ. Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa. Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ. Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi. Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai.
  Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai. Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối.  Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời.
  Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi. Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây. Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu... Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa. Khi mùa đông về theo cánh chim bay. Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi! Một mai em nhé, có nghe thu về, trên hàng lá khô.
  Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa. Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá. Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau!
►RU CON
  Gió mùa thu mẹ ru mà con ngủ Năm (ơ) canh chày, năm (ơ) canh chày, thức đủ vừa năm Hỡi chàng chàng ơi, hỡi người người ơi Em nhớ tới chàng, em nhớ tới chàng Hãy nín nín đi con, hãy ngủ ngủ đi con Con hời là con hỡi, con hỡi con hời Con hỡi con hời, hỡi con!
  Đến mùa xuân trong cơn mà gió ấm Cha (ơ) con về, cha (ơ) con về, con nắm tay cha Hỡi nàng nàng ơi, hỡi người người ơi Tôi nhớ tới người, tôi nhớ tới người Hãy nín nín đi con, hãy ngủ ngủ đi con Con hời là con hỡi, con hỡi con hời Con hỡi con hời, hỡi con!
RONG RÊU - Hoàng Thanh Tâm
  Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển. Thà là chim bay vui theo tháng ngàỵ. Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời. Lang thang giữa cuộc đời mà vui. Một ngày bên em, cho em hơi thở. Từ dạo yêu em, con tim tan vỡ. Để rồi đêm nay trên căn gác lạnh lùng. Đêm thương nhớ một mình lẻ loi.
  À .. Ơi .. người yêu ơi, da thịt mát tình nồng say. Tìm đâu em hỡi, người yêu ơi, đêm hồng những lần hẹn hò. Vòng tay buông lơi, tình yêu chơi vơi, nhớ người.
  Chỉ vì yêu em nên anh vất vả. Chỉ vì yêu em nên anh mất cả. Tình buồn em ơi, lanh thang giữa cuộc đời. Bên sông có một người .. nhìn theo. Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ. Chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ. Còn lại trong anh rong rêu tháng ngày dài. Lê thê suốt một đời Vì sao
RU EM TỪNG NGÓN XUÂN NỒNG - Trịnh Công Sơn
  Ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn. Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm. Trên mùa lá xanh ngón tay em gầy. Nên mãi ru thêm ngàn năm. Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm. Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm. Cho vừa nhớ nhung có em giỗi hờn. Nên mãi ru thêm ngàn năm.
  Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ. Tay em kết nụ, nuôi trọn một đời. Nuôi một đời người. Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi...
  Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng. Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm. Giận hờn sẽ quên. Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm... Ru mãi ngàn năm vừa má em hồng. Bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son. Vào trời lãng quên. Tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm...
  Còn lời ru mãi vang vọng một trời. Mùa xanh lá vội ru em miệt mài. Còn lời ru mãi, còn lời ru nầy. Ngàn năm ru hoài, ngàn đời ru ai ...
►RỪNG XƯA - Lam Phương
  Người về đâu hỡi người về đâu? Có nhớ chăng một chiều bên suối mơ ? Nghe gió cuốn mây trôi về nơi xa tít chân trời: Tình đã trao không lời .
  Rồi mùa thu thương tiếc quá . Anh nỡ đi trong lòng hoa xác xơ Ôi thắm thoát trôi qua mười năm quá xa mà tình mãi còn vương Bao năm qua người ơi mang tin yêu cho đời Mong có ngày đoàn viên giữa núi reo triền miên, Về với em nghe nắng mai chan hòa, nghe lúa vàng dâng tràn đầy hương yêu .
  Người về đâu hỡi người về đâu? Đây ước mơ của miền Nam mến yêu Tha thiết đến tin anh về bên mái ấm gia đình tìm hạnh phúc ngày qua
RU LẠI CÂU HÒ - Vũ Quốc Việt
“Buồn thương chiếc áo phong sương
Đò ai không bến, đò ai không bến vấn vương câu hò”
  Buồn thương chiếc áo năm nào rách đôi bờ vai Chị hai cứ ngóng trông hoài bóng con đò xưa. Biết người xưa kia giờ sang sông, biết người ra đi mà vẫn mong Nhung nhớ đêm dài tóc chị giờ như đã phai.
  Dòng sông bến nước con đò, đá phai còn nhau. Lều tranh vách lá dây trầu quấn quanh hàng cau. Trăng vàng trăm năm tình ngàn năm, ai ngờ một đêm chợt nước lớn Lôi cuốn con đò vô tình lờ theo nước trôi.
Ngoài kia gió lớn biết chiều nay nước trôi về đâu, Đò ai không bến, câu hò buồn biết trôi về đâu Nhung nhớ cũng đành ru lại câu hò thủy chung Nhung nhớ cũng đành như một con đò lẻ loi
  Một hôm bão tố mưa dầm ướt con đò xưa, Lòng nghe buốt giá con đò bỗng quay về đây Thấy người xưa kia gặp không may, Thương lòng chị Hai trào nước mắt Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung
  Tết Trung Thu rước đèn đi chơi. Em rước đèn đi khắp phố phường. Lòng vui sướng với đèn trong tay. Em múa ca trong ánh trăng rằm. Đèn ông sao với đèn cá chép. Đèn thiên nga với đèn bướm bướm. Em rước đèn này đến cung trăng. Đèn xanh lơ với đèn tím tím. Đèn xanh lam với đèn trắng trắng. Trông ánh đèn rực rỡ muôn màu
  Tít trên cao dáng tròn xinh xinh. Soi xuống trần ánh sáng dịu dàng. Rằm tháng tám bóng Hằng trong sáng. Em múa ca vui đón chi. Hằng. Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính. Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh. Em rước đèn này đến cung trăng. Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính. Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh. Em rước đèn mừng đón chị Hằng
  Tết Trung Thu bánh quà đầy mâm. Em bé nhà ưa đứng quây quần. Đòi hạt sen bánh dẻo đầy nhân. Em muốn ăn bốn, năm ba phần. Ngọt thơm như bánh dẻo bánh nướng. Ngọt cay như mứt gừng mứt bí. Ăn mát lòng lại thấy vui thêm. Hạt dưa nghe cắn nổ lốp đốp. Người vui hoan nói cười hấp tấp. Bao tấm lòng mừng đón trăng rằm.
RỪNG CHƯA THAY LÁ - Huỳnh Anh
  Anh đi rừng chưa thay lá anh về rừng lá thay chưa phố cũ bây chừ xa lạ hắt hiu đợi gió giao mùa. Xuân xưa mình chung đôi bóng xuân này mình ngóng trông nhau hun hút phương trời vô vọng nhớ thương bạc trắng mái đầu
  Em có về qua lối cũ phố phường chừ đã đổi thay thương em nửa đời hoang phế thương ta trọn kiếp lưu đầy
  Xuân nay mình em lẻ bóng có còn tiếc nhớ xuân xưa dài tay đếm từng nhung nhớ em ơi chờ gió giao mùa
RỪNG CHIỀU - Vũ Thanh
  Rừng chiều nghe lao xao tiếng lá non gọi gió Tôi đứng giữa ngàn xanh mà say trong hương rừng Từ làng quê xa xôi tôi đến đây với rừng xanh
  Rừng ơi có nghe nhịp rung lòng tôi... Và đời lên mênh mông trong tiếng ca, tiếng ca rừng xanh Niềm vui hát theo từng búp chồi non
  Ngạt ngào hương hoa bay, tia nắng vương cành lá Ôi bức tranh màu xanh mà tôi yêu từ ngày nào Một màu xanh bao la theo bước chân người đi Vi vút đây hàng thông, kìa lao xao rừng bạch đàn
  Từng hàng cây thân thương bao tháng năm đã cùng tôi Trải bao gió sương buồn vui rừng ơi Rừng chiều nay mênh mông nghe gió reo khúc nhạc êm đềm Khúc ca về rừng ngân vang trong lòng tôi
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP - Trịnh Công Sơn
  Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ cây. Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa. Rừng thu lá úa em vẫn chưa về. Rừng đông cuốn gió em đứng bơ vơ
  Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẻ loi. Ta thấy em đang ngồi hát khi rừng về nhiều mây. Rừng thu thay lá mưa bay buồn rầu. Rừng đông buốt giá mưa bay dạt dào
  Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu. Ta vẫn mong em về đây cho đời đầy cuộc vui. Mùa xuân đã đến em hãy quay về. Rừng xưa đã khép em hãy ra đi
   Anh xin đưa em về. Về quê hương ta đó. Anh xin đưa em về. Về quê hương tuyệt vời. Đèn trăng treo tuốt trên cao. Ánh sao như muôn ngọn nến. Lập lòe đom đóm hoa đăng. Hỡi em theo anh về nhà.
   Em thấy không em. Em thấy không em. Em thấy không em. Quê hương ta ơi. Quê hương tuyệt vời. Quê hương tuyệt vời. Gió mát trăng thanh. Ôi gió mát trăng thanh. Thiên tình ca như sóng. Ru con tuyệt vời
   Em theo anh đi về. Về quê hương ta sống. Em theo anh đi về. Về quê hương hữu tình. Đồng xanh như gái chưa con. Lúa non xôn xao chào đón. Bầy chim nghệ sĩ khoe khoang. Thấy em đua nhau hòa đàn.
   Em theo anh đi về. Về quê hương ta đó. Em theo anh đi về. Về quê hương đậm đà. Đường tre che mát đôi ta. Có con chim sâu chỉ lối. Vườn cao thơm ngát hương hoa. Có em theo anh vào nhà...
   Tết năm này quê ta quá xá là chịu chơi Tiếng nổ vang ai đám cưới qua mời Thì khăn đóng áo dài đi nhậu ké Mừng cô Sáu đầu xuân thêm chú rể Bên gia đình anh Tám có cô dâu Hai ông bà hạnh phúc hết như nhau. Hai kẻ đẹp đôi thì cô chú cũng đẹp lòng
   Chén rượu này tui xinh chúc cho đàn trai Chứ chén thứ hai tui chúc cho đàn bà Nè anh Tám, tui mời anh một chén à Nè cô Sáu cụng ly ta rổn rẻng Riêng ly này tui chúc cháu tân lang Chứ riêng ly này tui chúc Gái giai nhân Hết làng ta điều ăn Tết rần rần Dzô ô ô... dzô !
   Xin mời cô bác Ta cùng giải khát, cứ uống mừng xuân sang Quê mình khang trang, tưng bừng gả cưới khiến chúng tôi cũng rộn ràng
   Cô nào ở góa, anh nào mà ở giá Năm mới mần ăn ra Xin thề xông pha, qua nhà mai mối cho ấm êm cái tình già... Uống ly này ly tôi hết rồi đây Đám cưới vui ai đâu có mà la rầy Nè anh Tám nhìn hoài chi chị Sáu ? Cụng ly với bà xui đi cái đã ! Xuân năm này anh đám cưới cho con Sang năm rồi cái anh cưới tiếp cho dzui Xuân của lòng ta là không có tuổi già
SA MƯA GIÔNG - Bắc Sơn
   Dẫu mà trời còn làm mưa lâu dài. Giọt buồn giọt tủi đêm ngày. Cây cột mẹ gui mái lá nghèo cũng dừng dột xiêu. Dẫu mà cơn nắng bấy lâu. Mà dây bầu mày còn không héo. Để mưa dầm mày lại héo dây
   Cha ơi, sau cha chưa về Nhà trên bếp dưới vắng tanh. Đợi với trong mỏi mòn ngoài kia mưa dầm. Cha còn dầm mưa, Tàn cơn mưa giông, Mẹ gần về chưa?
   Trời sa mưa giông cho mưa héo gió mèo. Cây cầu cha bắt qua sông. Để mẹ về nuớc tuột ngược dây. Trời sa mưa giông thưa buồn. Con bãi đưa đò cũng lạnh lùng. Bỏ mặt dòng sông. Nên không có chuyến đò nào đưa
   Dẫu mà trời còn ngàn năm cứ mưa hoài. Để thèm thuồng giọt nắng rớt sau hè. Con vẫn ngồi nhen bếp lửa hồng nuôi ngọn đèn trông. Thế nào tia nắng cũng lên trên giàn bầu. Me trồng cha hái buổi cơm nghèo. Chén canh cá cấm câu .
SẮC HOA MÀU NHỚ - Nguyễn Văn Đông
  Hoa phượng rơi đón mùa thu tới. Màu lưu luyến nhớ quá thu ơi. Ngàn phượng rơi bay vương tóc tôi. Sắc tươi màu pháo vui tiễn em chiều năm ấy. Xưa từ khu chiến về thăm xóm. Ngàn xác pháo lấp lánh sao hôm. Chiều hành quân nay qua lối xưa. Giữa một chiều gió mưa xác hoa hồng mênh mông
  Đời tôi quân nhân, chút tình duyên gởi núi sông. Yêu màu gợi niềm thủy chung. Nhưng rồi vẫn nhớ, một trời vẫn nhớ đời đời. Phượng rơi rơi trong lòng tôi.
  Thu vừa sang sắc hồng tô lối. Tình thu thắm thiết quá thu ơi. Nhìn màu hoa vừa tan tác rơi. Nhớ muôn vàn nhớ ơi hát trong màu hoa nhớ. Tôi lại đi giữa trời sương gió. Màu hoa thắm vẫn sống trong tôi. Chiều thu sau vòng qua lối xưa. Đến những trời gió mưa. xác hoa hồng mênh mông
SẮC MÀU - Trần Tiến
  Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng Một màu xanh chấm thêm vàng cánh đồng hoang Một màu nâu nâu, một màu tím tím Màu nâu tím mắt em tôi ôi đẹp dịu dàng
  Một màu xanh lam, chấm thêm màu chàm Thời chinh chiến đã qua rồi sắc màu tôi yêu. Một màu đen đen, một màu trắng trắng Chiều hoang vắng chiếc xe tang đi thật vội vàng
  Một đường cong cong, nối bao đường vòng Họa người dưng nhớ khuôn mặt bắt hình dong Rồi một đêm chơi vơi, làm sao vẽ bóng tối Làm sao vẽ cánh hoa đêm không màu
  Một đêm nhớ nhớ, nhớ ra mình một mình Một đêm nhớ nhớ ra mình đã ở đâu đây Một đêm trong đêm thâu, một vầng sáng chói lóa Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình
SÀI GÒN - Y Vân
  Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai, Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này Saigon đẹp lắm, Saigon ơi ! Saigon ơi !
  Ngựa xe như nước trên đường vẫn qua mau Người ra thăm bến câu chào nói lao xao Phố xa thênh thang đón chân tôi đến chung vui Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi !
  Lá la la lá la Lá la la lá la Tiếng cười cùng gió chan hòa niềm vui say sưa. Lá la la lá la Lá la la lá la Ôi đời đẹp quá, tràn bao ý thơ.
  Một tình yêu mến ghi lời hát câu ca Để lòng thương nhớ bao ngày vắng nơi xa. Sống mãi trong tôi bóng hôm nay sẽ không phai Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi ! Sài Gòn ơi !
   Theo năm tháng hoài mong, thư gởi đi mấy lần đợi hồi âm không thấy. Anh ơi nhớ rằng đây, còn có em đêm ngày bằng thương nhớ vơi đầy. Ngày đi người đã hứa, toàn những lời chan chứa, còn hơn gió hơn mưa. Một tuần một lần thư, kể nghe chuyện sương gió, kể nghe niềm ước mơ
   Nhưng anh vắng hồi thư, hay là anh hững hờ, hoặc là anh không nhớ. Em đâu khác người xưa, ngày lẫn đêm mong chờ, tình yêu nói sao cho vừa. Từ lâu đành xa vắng, đời trăm ngàn cay đắng, hỡi anh biết hay chăng? Chỉ một lần hồi âm, là em mừng vui lắm, cớ sao anh phụ lòng.
   Ngày xưa anh còn nhớ? Nàng Tô Thị bồng con đứng trông: Thời gian đã hoài công người thành đá, ngàn kiếp yêu thương chồng. Ngày nay anh nào thấy lòng chân thành của tình thế nhân. Tìm đâu trong tình yêu, được bền lâu để kiếp sau không sầu.
   Em mong ước làm sao, cho trọn mối duyên đầu, đẹp lòng anh yêu dấu. Xưa Chức Nữ, Chàng Ngưu từng cay đắng dãi dầu, chờ Ô Thước bắt cầu. Còn anh từ xa cách, làm em buồn em trách, hỏi anh có hay không? Mỏi mòn đợi hồi âm, thềm hoa đành lẻ bóng, nhớ thương anh ngập lòng.
SANG NGANG - Đỗ Lễ
  Thôi nín đi em! Lệ đẫm vai rồi Buồn thương nhớ ơi! Anh hỡi đôi mình Mộng nay đã tan Tình đã dở dang Em khóc những chiều Anh xót xa nhiều Thương cho tình yêu Nỗi buồn chua cay Khi lòng đổi thay Thôi hết sum vầy
  Nếu biết rằng tình là dây oan Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan Nếu biết rằng yêu là đau khổ Thà dương gian đừng có chúng mình
  Lau mắt đi em Gần hết đêm rồi Buồn thêm nữa sao Mai bước sang ngang Lòng thêm nát tan Tình đã dở dang Thôi khóc làm gì Đã lỡ duyên thề Thương nhau làm chi? Nỗi buồn ai hay Khi mình chia tay Xa cách nhau rồi
  Năm tháng trôi qua! Nay bỗng nhớ lại Chuyện tình đắng cay Anh nuốt thương đau Nhìn tình dở dang Lòng thêm khóc than Ôi xót xa nhiều Lệ bỗng tuôn trào Thương cho tình côi Trách thầm người yêu Nỡ phụ tình tôi Không nói nên lời
  Nếu biết rằng cuộc đời ngang trái Nếu biết rằng tình này chóng phai Cho chúng mình mang nhiều đau khổ Thì yêu đương đành cố chôn vùi
  Thôi nhé em ơi Tình đã lỡ rồi Buồn cũng thế thôi Anh nén chua cay Nhìn em khóc than Tình duyên bẽ bàng Thôi nhắc làm gì Cho xót xa nhiều Bao nhiêu hận căm Mối tình ngày xưa Xóa dần trong mơ Chôn xuống tuyền đài
SAO ANH NỞ ĐÀNH QUÊN - Tô Thanh Tùng
  Sao anh nỡ đành quên bao lời tha thiết mong chờ Sao anh nỡ đành quên chuyện tình đẹp như ước mơ Sao anh nỡ đành quên áng mây chiều nghiêng nghiêng bóng Những con đường quen lối đi rồi nay nằm yên đó
  Sao anh nỡ đành quên kỷ niệm chan chứa êm đềm Sao anh nỡ đành quên cho lòng này đau xót thêm Sao anh nỡ đành quên lúc đi về ai đưa đón Những khi buồn ai đến thăm còn đâu nữa mà mong
  Nỡ đành quên sao anh dư âm ngày xưa còn đó Thời gian không làm sao xóa bao lần tay xiết trong tay Nhìn anh em khẽ bảo Anh đừng xa vắng em
  Sao anh nỡ đành quên kỷ niệm xưa buổi ban đầu Sao anh nỡ đành quên khi tình em đã trót trao Anh ơi nếu một mai có ai hỏi người tên ấy Biết nói gì đây hỡi anh Mà anh nỡ đành quên .
SAY - Lam Phương
  Ta say trời đất cũng say Ta điên vì những buồn phiền Ta buồn ta chán sự đời Vì đời bạc tựa như vôi Đêm nay nằm ngủ ngoài hiên Quanh ta có mảnh trăng hiền Ta ôm lòng đất vào tim Say trong giấc ngủ Cho quên đi kiếp làm người
Tình đưa vào biển khơi Sóng nào cướp tận tay tôi Nhớ những đêm lẻ loi Nghìn phút người vui Nỗi sầu này ai có hay Ôi trần thế khổ đau Tình trước tình sau Biết tình nào đến bạc đầu Ta biết ta đã già Nên người đã vội bỏ ta
   Đêm nay rượu ít mà say Hay say vì hiểu lòng người Ta cầu mong kiếp sau này Được làm cỏ dại xanh tươi .
  Lời ru buồn nghe mênh mang. Mênh mang sau lũy tre làng. Khiến lòng tôi xôn xao. Ngày lấy chồng em đi qua con đê. Con đê mòn lối cỏ về. Có chú bướm vàng bay theo em
  Bướm vàng đã đậu trái mù u rồi. Lấy chồng sớm làm gì. Ðể lời ru thêm buồn. Ru em thời thiếu nữ xa rồi. Còn đâu bao đêm trong xanh. Tát gàu sòng vui bên anh. Ru em thời con gái kiêu sa. Em đố ai tìm được lá diêu bông. Em xin lấy làm chồng
  Ru em đời thiếu nữ xa rồi. Mình tôi lang thang muôn nơi. Ði tìm lá cho em tôi. Ru em thời con gái hay quên. Thương em tôi tìm được lá diêu bông. Sao em nỡ vội lấy chồng. Diêu bông hỡi diêu bông. Sao em nỡ vội lấy chồng!
SẦU ĐÔNG - Khánh Băng
  Chiều nay gió Đông về, dừng chân trên bến xưa Đời trai gió sương, về thăm cố hương. Tìm bao nhớ thương, mà sao phố phường vắng.
  Tình sầu lạnh buốt đêm trường. Rồi ngày mai sẽ ra đi phương trời Biết đâu trên đường vạn nẽo từ ly Biết đâu cuộc đới ngày mai đổi thay Mà tôi vẩn còn .. nhớ .. nhớ .. nhớ Phút giây ban đầu.
  Ngại ngùng bước chân buồn, em đã sang ngang rồi Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông. Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ Sầu Đông còn đến bao giờ.
  Ngại ngùng bước chân buồn, em đã sang ngang rồi Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông. Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ Sầu Đông còn đến bao giờ. Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông. Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ Sầu Đông còn đến bao giờ .

Các tour du lịch khác nổi bật