TÌNH KHÚC BOLERO 7
  • TÌNH KHÚC BOLERO 7

  • Mã tour: BÀI HÁT
  • Thời gian:
  • Giá tour: Liên hệ | Phương tiện:
  • Khởi hành: | Lịch trình: BÀI HÁT
  • Được tổ chức bởi: GIÀ LÀNG VIỆT

Gọi 0983997943 chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn

 
 
 
 
 
TÌNH CHO KHÔNG BIẾU KHÔNG
Nguyên Tác: L'amour C'est Pour Rien
& Lời Việt: Phạm Duy
     Ngon như là trái táo chín Thơm như vườn hoa kín Mong manh như dây tơ chìm Nhẹ êm như là mây tím. Tình là rất cao mù khơi Tình là thấp như biển vơi Tình tỏa khắp, khắp cuộc đời Đi bao la khắp nơi nơi...
     Tình cho không, biếu không Ân tình ai cũng cho được nhiều. Tình cho không, biếu không Chớ nên mua bán tình yêu.
     Khi em mơ niềm yêu dấu Em run như là tơ liễu Khi con tim em xoay động Và tình yêu vừa lên tiếng Tình cần có hai lời ca Tình là bãi khô cần mưa Diều chờ gió căng ngoài trời Đêm khuya mong sáng yên vui.
     Ta yêu nhau là mong nhớ Không băn khoăn hoặc suy nghĩ Như say mê như hi vọng Tình yêu như là may mắn. Tình là mắt ta vừa che Tình là biết yêu người xa xa Người tình vẫn nhớ mong dù Ta không quen biết bao giờ. Tình cho không không thiếu Không bán mua tình yêu!
TÌNH CÓ NHƯ KHÔNG - Trần Thiện Thanh
     Tình là tình nhiều khi không mà có. Tình là tình nhiều lúc có như không Tình xôn-xao như giọt nắng lên cao, cho lòng mình mang-mang như làn khói. Tình trôi qua như là giấc chim bao. Ôi, tình đầu bỡ ngỡ cơn mộng du.
     Tình là tình nhiều khi không mà có. Tình là tình nhiều lúc có như không. Tình cho đi, cho từ lúc quen sơ. Cho thật nhiều, bỡ ngỡ chưa hề cho. Tình cho đi, nhưng chẳng nói năng chi. Nên ngập ngừng, mãi mãi mối tình câm.
     Tình một ngày tình xa ôi tình nhớ. Tình gặp rồi, tình cứ nói vu vơ Nên mà lòng thì vẫn cứ như thơ. Cả cuộc đời thì vẫn cứ như mơ. Tình là tình tìm nơi đâu cũng có, tình gặp rồi nhiều lúc có như không
     Chiều hôm kia trên đường phố anh qua anh tình cờ quen em bên hàng nước Hàng mi thanh dưới vừng tóc em xanh Cho đường chiều xao xuyến cơn mộng lành. Rồi tình chợt bừng lên như lửa nóng. Rồi tình là một tiếng sét thinh không
     Này em ơi có phải lúc ta yêu, ta vụng về chới với trong biển khơi. Này em ơi, em đẹp quá đi thôi, áo học trò trắng xóa trong hồn tôi. Ới kìa tình nào chờ em nơi đường vắng. Ới kìa tình nào là những ngón tay đang Thôi thì mình đành đứng mãi xa trông. Lại một lần tình có cũng như không. Lại một lần tình có cũng như không. Lại một lần tình có cũng như không.
TÌNH ĐẸP MÙA CHÔM CHÔM - Vinh Sử
     Nhớ muà chôm chôm trước Muà chôm chôm kỷ niệm Biết bao nhiêu nồng thắm. Có một chàng thiếu niên Nơi đô thành tìm xuống Vỉnh Long thăm bạn hiền. Định mệnh xuôi khiến nên Sắp đặt chuyện tình cờ Chẳng hẹn mà nên thơ Khi xe vừa đổ bến Cô em cười tươi thắm Mời anh mua chôm chôm.
     Tiếng cười thay tiếng nói Lời vui thay tiếng chào Luyến trong theo tà aó. Để rồi nghe vấn vương Khi hay người bạn ấy Có cô em là nàng. Rồi từ đây có nhau Sớm chiều lời hẹn hò Kết chặt tình ban sơ Bao nhiêu lời thương mến Bao nhiêu tình lưu luyến Gởi trao nhau mối duyên đầu Mong cho mai sau đời ta luôn có nhau Như những ngày mới gặp nhau
     Đưa em sang sông Vào vườn chôm chôm chín Bằng xuồng ghe máy đuôi tôm. Vườn sai trái ngọt Tình mình cũng thật đậm đà Đời vui sớm chiều Dù nghèo vẫn đẹp hiền hoà. Tương lai mình như thế Anh đi làm ông giáo Và em mua bán chôm chôm.
     Thế rồi muà mưa tới Muà chôm chôm chín rộn Thắm như hoa hàm tiếu Má hồng không phấn son Em xinh như mộng ước Yêu thương dâng ngập lòng. Vì ngươì yêu thưở xưa Ðã trở lại tìm nàng Với lễ vật câù hôn Bên nhau lòng phơi phớí Tình yêu về giăng lối Tình Đẹp Mùa Chôm Chôm.
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG - Nhạc Hoa & Lời Việt: Minh Tâm
     Nhiều lần ngập ngừng muốn ngỏ ý Tiếng yêu đương sao không thành câu Sợ rằng đường về không còn xa Để bên em anh đưa lối về Nhiều lần trộm nhìn em thầm lắng Nét thơ ngây chưa vương sầu lắng Nàng đẹp tựa ngàn muôn ánh sao Dịu dàng mong manh em xinh như cánh hoa đào
     Tình đơn phương Đôi khi thấy em cười vui lòng anh xao xuyến Nàng ơi hãy biết chăng Anh đã yêu từ lâu Đôi khi bên em thơ ngây mà rằng lòng đừng nói ra Nghe con tim trinh nguyên vương tình sao chất ngất
     Sợ nụ hồng phai nhanh em hờn em dỗi Anh mang cô đơn trên lối về
Anh xin yêu em đơn phương Thà rằng mình đừng nói ra Để mai đây bên em ta chung về lối cũ Dù lòng nhiều đớn đau yêu em từ lâu
TÌNH ĐỒNG CHÍ - Nhạc: Minh Quốc & Thơ: Chính Hữu
     Quê hương anh nước mặn đồng chua Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá Anh với tôi đôi người xa lạ, tự phương trời chẳng hẹn quen nhau Súng bên súng, đầu nép bên đầu Đêm tối chung chăn thành đôi tri kỷ Đồng chí ! Ruộng nương anh gửi bạn thân cày Gian nhà không mặc kệ gió lung lay Giếng nước gốc đa nhớ người trai làng ra lính Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh Sốt run người, vừng trán đổ mồ hôi Áo anh rách vai, quần tôi có hai mảnh vá Miệng còn cười buốt giá chân không giày Thương nhau ta nắm lấy bàn tay Đêm nay rừng hoang sương muối Nằm kề bên nhau chờ giặc tới Đầu súng trăng treo
TÌNH KHÚC CHIỀU MƯA - Nguyễn Ánh 9
     Tình chết không đợi chờ Tình xa ai nào ngờ Tình đã phai nhạt màu  còn đâu Tình trót trao về người Thì dẫu lỡ làng rồi Người hỡi xin trọn đời lẻ loi
     Chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau Tin yêu rạt rào mộng ước mai sau Cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu Cho duyên tình đầu đừng có thương đau !
Chiều nay một mình chiếc bóng đơn côi Mưa rơi giọt buồn giá buốt tim tôi Mưa rơi lạnh lùng xóa dấu chân xưa Tin yêu bây giờ trả lại người xưa
     Tình lỡ nên tình buồn Tình xa nên tình sầu ! Tình yêu phai nhạt màu tình đau ! Lời cuối cho cuộc tình Dù đã bao muộn phiền Lòng vẫn yêu trọn đời người yêu ơi!
TÌNH THẮM DUYÊN QUÊ - Trúc Phương
     Tình nồng thắm xuyên qua bao mái tranh Ngọt ngào hương thơm mái tóc xanh Những tình mặm mà là những tình đơn sơ Quê tôi vẫn đẹp đẹp mấy tình ngây thơ Chiều làng quê say sưa trong tiếng ca Người làng quê yêu bông lúa thiết tha Những mẹ già ngồi chom che lụa xóm dưới Rung rung môi cười như tuổi còn đôi mươi
     Em ơi khoan hò khoan, trên sông con đò ngang Khoan ơi khoan hò, em về chăm lo Việc nhà thắm lúa, vun vườn cà liếp dứa Anh ơi khoan hò khoan, lúa chín tô mồ hôi Khoan hời khoan hò tới mùa đơm bông Khơi ngàn lối sống, gặt nhanh ta gánh về
     Chiều tàn rơi trên đê nghe tiếng ai Hẹn hò nhau vui duyên thắm gái trai Tiếng hò chơi vơi khi trăng ngà lả lơi Đêm quê rộn ràng bao tiếng chày buông lơi Hàng dừa cao nghiêng mơ soi bóng sông Mộng ngày mai say sưa những ước mong Gái miền sông Hương hẹn trai miền Cửu Long Hai ta ước thề xây thắm tình duyên quê
     Em ơi khoan hò khoan, trên sông con đò ngang Khoan ơi khoan hò, em về chăm lo Việc nhà thắm lúa, vun vườn cà liếp dứa Anh ơi khoan hò khoan, lúa chín tô mồ hôi Khoan hời khoan hò tới mùa đơm bông Khơi ngàn lối sống, gặt nhanh ta gánh về
     Chiều tàn rơi trên đê nghe tiếng ai Hẹn hò nhau vui duyên thắm gái trai Tiếng hò chơi vơi khi trăng ngà lả lơi Đêm quê rộn ràng bao tiếng chày buông lơi Hàng dừa cao nghiêng mơ soi bóng sông Mộng ngày mai say sưa những ước mong Gái miền sông Hương hẹn trai miền Cửu Long Hai ta ước thề xây thắm tình duyên quê...
TÌNH THƠ - Hoài An
     Hàng ghế đá xanh tàng cây góc sân trường Hành lang ấy xa dần xa bước chân người Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng Những ước mơ hồng ngày tháng chờ mong
     Dòng lưu bút chưa kịp ghi đã ướt nhòe Nhành hoa thắm chưa kịp trao tay một lần Kỷ niệm đó trong chiều mưa tan trường Hai đứa chung trường sao nghe vấn vương
     Bao yêu thương trong ta tìm về Một thoáng trường xưa đã nghe thời gian thoi đưa Nghe bâng khuâng trong ta một thời Tìm bước ngày xưa ướt mưa người còn đâu nữa
     Ai thương ai quen ai giận hờn Buồn cánh phượng rơi khi ta chờ người không tới Cho hôm nay miên man bồi hồi Nhặt lá vàng mơ khi xưa một mối tình thơ
TÌNH THƯ CỦA LÍNH - Trần Thiện Thanh
     Từ khi anh thôi học, và từ khi anh khoác aó treilli Từ khi anh xa nhà, một ngàn đêm nhung nhớ giữa trời mây Ngại chăng đêm di hành và thường khi dừng bước giữa hoang vu, Một thằng ước ao để một thằng khát khao, còn mình thì nằm đếm sao.
     Đồn anh bên sông cạn, và hoàng hôn ướt dẫm đáy sông thưa, Nhiều tên trong đơn vị gọi đùa anh chiến sĩ của mộng mơ, Thường khi hai ba thằng, chiều chiều ra bờ vắng ngắm mông lung. Một thằn nhớ em, để một thằng nhớ thêm, một thằng thì lấy hình xem.
     Thư của lính không xanh màu trời như mơ ước đâu em. Thư của lính không thơm nồng hương, không nét hoa đa tình. Thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngay Nhưng thư của lính ghi giữa rừng cây khi nhớ em thật đầy.
     Chiều hôm kia thăm làng, tiểu đội anh ra đứng gác ven ranh. Một cô đi trên đường, đẹp tựa như em khóc lúc giận anh. Để cho anh nghe thèm, đường chiều xưa ngời sáng áo em xanh. Thèm một nét môi, một lần về phép thôi, và mình thì lại có đôi.
     Thư của lính, thư không được dài như mong ước đâu em. Thư của lính chấm dứt ở đây, sau khi đề thêm hai chữ hôn em
TRÁI TIM NHIỀU NGĂN - Trần Tiến
     Hãy cho tôi một ngăn, một ngăn nhỏ trong muôn ngàn triệu ngăn trái tim em Hãy cho tôi tình yêu, tình yêu nhỏ, tôi xin làm lá cỏ cánh rừng em
     Một ngàn người yêu em trong đó có tôi Còn mười người yêu em trong đó còn tôi Còn hai người yêu em... Người kia rồi sẽ ra đi. Tôi thì ở lại !.... Hãy cho tôi một ngăn tình yêu nhỏ
TÌNH YÊU TRÊN DÒNG SÔNG QUAN HỌ - Nhạc: Phan Lạc Hoa & thơ: Đỗ Trung Lai
     Tình yêu... có tự nơi đâu Êm êm một khúc sông Cầu Sao trời lọt qua mắt lưới Rơi đầy xuống dòng sông sâu Tình đã... trao nhau êm đềm Em là cô Tấm thảo hiền Mà vẫn mắt nhìn bối rối Gặp nhau lần nào cũng vội Chẳng đủ... gần mà giận dỗi
     Nhà xa mặt trận càng xa Tình yêu có từ đôi ta..... Tình yêu... có từ nơi em Đi qua năm tháng đợi chờ Tình yêu cũng từ nơi anh Lửa rừng bập bùng vách núi
     Anh đi giữ miền biên giới Làng quê em đợi em chờ Con sông của người quan họ Suốt đời nước chảy lơ thơ Tiếng anh ấm như hơi thở
     Em nghe để nhớ suốt đời Đừng quên, đừng giận, đừng nguôi... Đừng quên, đừng giận, người ơi... Tiếng anh ấm như hơi thở Em nghe để nhớ suốt đời
TƠ HỒNG - Nhất Sinh
     Anh đến quê em nơi đây có dòng sông Cầu, dự ngày Hội Lim anh đã hứa khi xưa.Vượt bao đèo cao bao suối sâu, nắng mưa gió sương anh không ngại. Chỉ mong gặp em người em gái, hát câu dân ca, người ở đừng về. Câu dân ca ngày xưa em hát, để nhớ thương anh phải đi tìm. Và hôm nay vào ngày Hội Lim, gặp lại em, em vẫn như xưa.
     Vào Hội Lim em mặc áo the, chân đi guốc mộc, đội nón quai thao em bước qua cầu Hát câu quan họ chung tình làm đôi, hát câu quan họ chung tình làm đôi
     Về với quê anh quê anh có dòng sông Hậu, và dòng dừa xanh soi bóng nước quanh năm. Từng đêm từng đêm dưới ánh trăng, gái trai sánh vai vui thanh bình. Vẳng trên dòng kinh giọng ai hát, con sáo sang sông, rồi sáo xổ lồng. Em yêu ơi về quê anh nhé, mùa gió lên có nước vơi đầy. Một con sông ngày đục đêm trong, một lều tranh, ta sống trăm năm.
     Về cùng nhau chia buồn xớt vui, chung tay xây mộng, mộng ước bấy lâu nay thỏa mong chờ. Cám ơn tơ hồng cho mình gặp nhau, Cám ơn tơ hồng se mình thành đôi.
TÓC GIÓ THÔI BAY - Trần Tiến
     Chiều mưa có một người con gái nhớ quê xa vời vợi Dòng sông giấc mơ xưa một thời thiếu nữ buồn trôi Tuổi thơ xưa đã qua, người xưa xa cách xa Còn đâu bóng quê nhà trong chiều xa vắng Thuyền xưa xuôi dòng người xưa đã có chồng Buồn vui những tháng năm bên người yêu dấu Tóc gió thôi bay những ngày thơ
     Tình em đóa hoa hồng lặng lẽ thơ ngây bên thềm Tình em như khúc sông quê nhà khao khát con thuyền xa Tình em như gió gào tình em như sóng xô Dạt trôi đến bến bờ có người mong nhớ Hạnh phúc đợi chờ tình yêu dẫu chia lìa Dù xa nhau đóa hoa xưa vẫn cài lên mái tóc Tóc gió thôi bay những chiều mưa
TÌNH DẠI KHỜ - Ngọc Sơn
      Em ơi thức trọn đêm này. Mình trong giây phút biệt ly nghẹn ngào. Nghẹn ngào ngồi tựa bên nhau. Tình ta em hỡi biết nói gì đây. Nói gì cho lệ hoen mi. cho lòng thêm khổ khi đã yêu rồi. Mai đây xa cách phương trời. Đường chia hai lối em có buồn không?
      Yêu em anh khổ thật nhiều. Mà anh không trách rằng em phụ tình. Cành vàng phải tựa lầu son. Còn anh em hỡi, anh có gì đâu? Có gì cho mẹ cha vui. Cho ngày hôn lễ đón đưa kiệu vàng. Cho em sinh lễ huy hoàng. Nên nay anh dứt ruột nhìn nàng ra đi. Đêm nay trăng sắp tàn trên phố nhỏ. Những kỷ niệm êm đềm ngày hai đứa yêu nhau. Anh xin trả lại em.
       Em ơi hai quả tim vàng. Một căn nhà nhỏ chỉ là hư vô. Nên anh mới hiểu được rằng. Tình trên nhân thế chẳng là bài thơ. Yêu em anh quá dại khờ. Trèo cao té nặng ai ngờ đâu em.
TÓC EM ĐUÔI GÀ - Thế Hiển
     Này cô bé có mái tóc đuôi gà Đạp xe trên phố, phố đông người qua. Chờ anh với, nếu có lỡ ai cười, Thì anh sẽ nói tình cờ sánh đôi. Này cô bé có mái tóc đuôi gà. Ðạp xe nhanh quá khiến anh hụt hơi. Chờ anh với, sắp tới ngã tư rồi. Thì xin em hãy chầm chậm mà thôi.
     Tóc đuôi gà trong gió bay nhẹ ngây ngất lòng anh. Nắng xuân hồng môi thắm em cười chúm chím thật xinh. Ước chi làm cơn gió hay là tia nắng dạo quanh phố vui. À há !!!!!!
     Chớ vội vàng em hãy coi chừng kẻo không kịp thắng. Giữa con đường thành phố đông người đừng nên chạy nhanh. Ðể anh được nhìn ngắm em cười trong nắng. Tóc em đuôi gà!!!
     Này cô bé có mái tóc đuôi gà. Chiều nay trên phố đón em về qua. Tà áo trắng vẫn trắng mãi trong anh. Nụ cười ai đó mà lòng vấn vương. Này cô bé, bé có biết chăng là Vòng xe lăn bánh khiến anh ngẩn ngơ. Nào ai biết có những nỗi mong chờ. Vì anh yêu mãi tóc em đuôi gà !!!!!
TÚP LỀU LÝ TƯỞNG
      Từ ngày hai đứa yêu nhau mộng ước thật nhiều. Từ ngày hai đứa yêu nhau mộng ước bao nhiêu. Mộng vàng hai đứa có chi là quá xa xôi. Ta mơ một mái nhà tranh. Ta mơ một túp lều tình. Đời mình đẹp mãi với em và anh. Đời mình đẹp mãi với túp lều tranh.
      Túp lều lý tưởng của em và của anh. Đâu đâu nào em ơi? Túp lều lý tưởng đó ta xây bằng duyêng bằng tình. Không ai mà yêu bằng mình. Khi ta đứng nhìn một đàn con xinh.
      Rồi mình đi kiếm trúc xanh mình kết làm mành. Rồi mình đi kiếm cúc xanh trồng kết xung quanh. Mộng vàng …
TÔI NGÀN NĂM ĐỢI - Nguyễn Kim Tuấn
     Đêm cô đơn không còn ai lang thang Con phố lạnh thật buồn Có tình tôi mênh mang Ánh trăng tàn ngọn vàng có tình tôi mênh mang. Ánh trăng tàn ngọn vàng Đêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu Nơi ngậm bụi đường trần Tôi là con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng Em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao
     Em thanh cao, tình em sáng lấp lánh, như ngàn sao trên trời ... Tôi ngây ngô, trồng cây em cuối góc phố, ôm mộng mơ… Em trăng non sáng cho đêm rằm Như mây tan giữa không gian Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời Nỗi đau của tôi...
     Đêm suy tư trong tình yêu suy tư Cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây Bấy như loài cỏ dại, khiến tình tôi lay hoay Dấu đêm dài miệt mài Đêm cô đơn muôn vì sao không tên Như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm Nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay Đêm nằm nghe hay hay
     Em thanh cao, tình em sáng lấp lánh, như ngàn sao trên trời... Tôi ngây ngô, trồng cây cuối ngóc phố, ôm mộng mơ... Em trăng non sáng cho đêm rằm Như mây tan giữa không gian Tôi ngàn năm đợi, dẩu tình xa vời  Nỗi đau của tôi...
     Đêm suy tư, trong tình yêu suy tư Cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây Bấy như loài cỏ dại Khiến tình tôi lay hoay Dẫu đêm dài miệt mài Đêm cô đơn, muôn vì sao không tên Như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm Nhớ thương về một miền, khiến hạt mưa bay bayĐêm nằm ghe hay hay, nhớ hạt mưa bay bay Thương tình đầu.
TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ - Phạm Thế Mỹ
     Tôi lại gặp anh Người trai nơi chiến tuyến Súng trên vai bước lê qua đường phố Tôi lại gặp anh Giờ đây nơi quán nhỏ Tuỗi 30 mà ngỡ như trẻ thơ
     Nhớ gì từ ngày anh xa mái trường Nhớ gì từ ngày anh vui lên đường Lối gầy về nhà anh hoa phượng thắm Màu xanh áo người thương Nắng chiều đẹp quê hương Hay nhạc buồn đêm sương
     Tôi lại gặp anh Trời đêm nay sáng quá Ánh trăng như hé tươi sau ngàn lá Tôi lại gặp anh Đường khuya vui bước nhỏ Kể nhau nghe chuyện cũ bao ngày qua
     Lối gầy về nhà anh hoa vẫn nở Kỷ niệm từ ngày xưa chưa xóa mờ Ánh đèn vàng ngoài ô vẫn còn đó Bạn anh vẫn còn đây Sống cuộc đời hôm nay Với bọn mình đêm nay
     Anh sống đời trai giữa núi đồi Tôi viết bài ca xây đời mới Bờ tre quê hương Cây súng anh gìn giữ Tôi hát vang giữa đời để người vui Thôi mình chia tay Cầu mong anh chiến thắng
     Ánh trăng khuya sắp tàn trên hè phố Thôi mình chia tay Rồi mai đây có về Quà cho tôi anh nhớ chép bài thơ Nắng đẹp của bình minh đang hé chờ Nỗi buồn vui biệt ly chưa xóa mờ Súng thù từ rừng sâu vẫn còn đó Đừng lưu luyến gì đây Thôi bọn mình chia tay Thôi bọn mình chia tay
TỘI TÌNH - Vinh Sử
     Sao anh bỏ ra đi em nào có tội tình gì? Sao anh bỏ ra đi em nào có lỗi lầm chi Sao anh bỏ ra đi để em thương nhớ hoài ôm kỷ niệm Buồn lê mấy nẻo đường tìm anh biết không?
     Sương khuya lạnh đôi vai đi về thui thủi một mình Ưu tư nặng con tim em buồn thao thức cả đêm Sao anh bỏ ra đi bỏ quên em giữa dòng đời xuôi ngược Giờ đây mất nhau rồi tình mồ côi.
     Trong bơ vơ trong nỗi đau buồn Em chợt biết rằng đời em nghèo quá người ơi Mà trèo cao vướng sợi tình rồi Nên nén sư đời ôm trái sầu buồn đơn côi.
     Em mang tội si mê nên đường yêu lạc nẻo về Em mang tội yêu anh khi đời em trắng bàn tay Nay anh bỏ ra đi đèn đêm hiu hắt sầu ngơ ngẩn buồn Buồn lên mấy nẻo đường tình buồn nào hơn..!!!!!
TÔI VẪN NHỚ - Ngân Giang
Nam : Tôi vẫn nhớ ...
Nữ : Tôi vẫn nhớ ...
Chung : Tôi vẫn nhớ ...
Nữ : Bao năm qua dù xa anh nhưng tôi vẫn nhớ Nhớ con đường nắng u buồn Dìu nhau đi tìm râm bóng mát Lòng bâng khuâng nghĩ chuyện vu vơ
Nam : Tôi vẫn nhớ, nhớ đêm hẹn hò bên trăng sao Từng câu nói yêu đương ngọt ngào (à a á a a à à)
Nữ : Tôi vẫn nhớ câu chuyện tình đầu Đã ngụ yên trong cõi thơm sâu Ngày anh đi tôi nhuộm nước mắt thê lương sầu bi
Nam : Tôi vẫn nhớ những đêm nhiệm màu Cùng người đan tay đếm sao đêm Hẹn trăm năm ta cùng kết tóc se duyên mộng vàng
Nữ : Nhưng đêm nay gọi tên anh tim nghe giá buốt Mới hay mình vẫn yêu người Ngày xa nhau càng xa mãi mãi Tình yêu ơi biết làm sao nguôi
Nam : Tôi vẫn nhớ mắt em buồn nhìn nơi phương xa Sợ năm tháng duyên kia nhạt nhòa (hà a á a a à à)
Nữ : Tôi vẫn nhớ anh hay một mình Thường làm thơ nên thích suy tư Thường gom trăng sao dệt muôn lối quên đi chiều nào
Nam : Tôi vẩn biết xa nhau là buồn Chuyện tình kia vỗ cánh bay cao Để riêng tôi âm thầm chuốt lấy đau thương mọi mòn
Chung : Câu ca dao, mẹ ru con bao năm vẫn nhớ Nước non này chiến chinh dài Người ra đi còn đi mãi mãi Mộng chung đôi vẫn còn chia phôi
Nữ : Tôi vẫn nhớ anh lên đường chiều mưa giăng cao Mình tôi đứng rung rung nghẹn ngào (ừ ư ứ ư ư ừ ừ)
Nam : Tôi nhớ mãi năm xưa một chiều Lần về qua tôi ghé thăm em Quà cho nhau em tặng tôi chiếc khánh thêu màu xanh
Nữ : Tôi vẫn biết xa nhau thật rồi Kỷ niệm ơi anh đã quên tôi Ngàn năm sau tôi còn giữ mãi trên môi nụ cười
TÔI ĐƯA EM SANG SÔNG - Y Vũ
      Tôi đưa em sang sông. Chiều xưa mưa rơi âm thầm. Để thấm ướt chiếc áo xanh, và đẫm ướt mái tóc em. Nếu xưa trời không mưa, đường vắng đâu cần tôi đưa. Chẳng lẽ chung một lối về, mà nỡ quay mặt bước đi.
      Tôi đưa em sang sông. Bàn tay nâng niu ân cần. Sợ bùn đất lấm góy chân, sợ bén gió buốt trái tim. Nếu tôi đừng đưa em, thì chắc đôi mình không quen. Đừng bước chung một lối về, có đâu chiều nay tôi buồn.
      Rồi thời gian lặng lẽ trôi. Đời tôi là cánh chim đi khắp phương trời. Mà đời em là ước mơ, đẹp muôn ngàn ý thơ, như ngóng trông chờ.
      Hôm nao em sang ngang. Bằng xe hoa hay con thuyền. Giờ phút cuối tới tiễn em. Nhìn xác pháo vướng gót chân. Gót chân ngày xa xưa. Sợ lấm trong bùn khi mưa. Nàng đã quên một lối về. Quên cả người trong gió mưa.
TÓC EM ĐUÔI GÀ - Thế Hiển
      Này cô bé có mái tóc đuôi gà. Đạp xe trên phố, phố đông người qua. Chờ anh với, nếu có lỡ ai cười, thì anh sẽ nói “tình cờ sánh đôi”. Này cô bé có mái tóc đuôi gà. Đạp xe nhanh quá khiến anh hụt hơi. Chờ anh với, sắp tới ngã tư rồi. Thì xin em hãy chầm chậm mà thôi!
      Tóc đuôi gà trong gió bay nhẹ ngây ngất lòng anh. Nắnh xuân hồng môi thắm em cười chúm chím thật xinh. Ước  chi làm cơn gió hay là tia nắng, dạo quanh phố vui à há! Chớ vội vàng em hãy coi chừng kẻo không kịp thắng. Giữa con đường thành phố đông người đừng nên chạy nhanh. Để anh được nhìn ngắm em cười trong nắng, tóc em đuôi gà.
      Này cô bé có mái tóc đuôi gà. Chiều nay trên phố đón em về qua. Tà áo trắng vẫn trắng mãi trong anh. Nụ cười ai đó mà lòng vấn vương. Này cô bé có biết chăng là, vòng xe lăn bánh khiến anh ngẩn ngơ. Nào ai biết có những nỗi mong chờ. Vì anh yêu mãi tóc em đuôi gà. (2 lần)
TỰA CÁNH BÈO TRÔI
      Thôi, xin đừng thương hại dùm tôi. Không cần thương hại người ơi! Vì tôi chán phấn son cuộc đời. Thôi, xin đừng đưa đón vui cười. Xin đừng đon đả gạn mời. Vì tôi khinh trót lưỡi đầu môi.
      Tình yêu ôi tình yêu. Thuở xưa nếu biết duyên tình đầu. Gặp gỡ trái ngang xót xa nghẹn ngào. Bây giờ ta ôm trái sầu. Ta làm thân cây cỏ trên tận rừng sâu. Thà làm viên đá âm thầm đáy biển thật sâu.
      Khi ân tình đang thời nở tươi. Sao người ta thật là vui. Mình như thấy chữ yêu tuyệt vời. Nhưng khi tình xưa đã quên rồi. Đem mà san sẽ làm đôi. Tình không hơn chi cánh bèo trôi.
TRỞ VỀ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ - Hoàng Hiệp
      Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà. Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi. Bao năm xa quê ấy. Trong mơ tôi vẫn thấy. Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già.
      Sông vẫn in màu mây, vẫn khi vơi đầy, vẫn mang phù sa, làm đẹp thêm làng quê yêu dấu. Sông vẫn như thuở ấy, có con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ.
      Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình. Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ. Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà. 
      Sông cũng như người ấy. Có khi vui buồn, có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy. Oi những con thuyền giấy, những năm tuổi thơ đã đi về đâu? Để mình tôi nhớ nhung bây giờ.
RẤT HUẾ - Võ Tá Hân
     Giữ chút gì rất Huế đi em Nét duyên là trời đất giao hòa Dẫu xa, một mai anh gặp lại Vẫn được nhìn em say lá hoa Giữ chút gì rất Huế hiền ngoan Xin em chớ cắt mái tóc thề Để cho gió thổi bay suối tóc Và mùa đông ấm đôi vai gầy
     Giữ chút gì rất Huế trang đài Nón nghiêng, bóng nắng dáng thơ ngây Gặp anh nón hỡi đừng nghiêng xuống Cho anh trông mắt ngọc mày ngài
     Giữ chút gì rất huế mặn mà Dạ thưa, ngạt lịm ai mê say Em đi gót nhẹ sánh hôn cỏ Và hơi thở mềm sương khói bay Giữ chút gì rất Huế đi em Cánh thơ, áo trắng chấp hai tà Để vạt lụa bay trên đường chiều
     Ngỡ mình lạc chân trong cõi mơ Dẫu em rất Huế tự bao giờ Đừng kể lòng em như cung điện Đừng cho anh suốt đời đứng đợi Trước cấm thành, gọi mãi chẳng ai thưa
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI - Ngô Thụy Miên
     Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi. Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
     Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời. Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu... Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa Khi mùa đông về theo cánh chim bay
     Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi! Một mai em nhé, có nghe thu về, trên hàng lá khô Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau!
RÊU PHONG - Tuấn Khanh
     Trời đầy những mây xám Bước chân về con phố quen bỗng nghe lòng bao nỗi sầu Ôi thời gian đá rêu phong ai ! Ôi thời gian đá rêu phong ai Đừng đừng nói em nhé , để ta còn vơi chút buồn Dắt tay về con phố này Em còn nhớ những ngây thơ xưa Em còn nhớ những ngây thơ xưa Oh .... hoh ...... oh ....
ĐK :
     Hát kên hỡi con tim khốn khổ Cúi xuống để thấy nhau đá rêu phong bấy lâu Hát lên hỡi tương lai yếu đuối Cúi xuống để thấy nhau đá rêu phong bấy lâu Oh .......oh .........oh..........oh.......oh.......Đời còn lắm ma quái khiến bao người quên lối về
     Bỗng nghe đời ngun ngút sầu Em làm quen dối gian yêu ma ! Em làm quen dối gian yêu ma Oh ......... Oh ..... Oh..... Oh.....Oh..... Ngày còn lắm giông tố , khóc ai mùa thu héo tàn
Khóc ai đã quen cúi đầu Em ngày mai biết sẽ ra sao ! Em ngày mai biết sẽ ra sao?
Oh ...........Oh...............Oh.............Oh............Oh......
TUỔI ĐÁ BUỒN - Trịnh Công Sơn
     Trời còn làm mưa Mưa rơi mênh mang Từng ngón tay buồn Em mang em mang Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng cài lên tóc mây Ôi đường phố dài Lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm Ru em nồng nàn Ru em nồng nàn.
     Trời còn làm mây Mây trôi lang thang Sợi tóc em bồng Trôi nhanh trôi nhanh Như dòng nước hiền Ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng vùi quên trong tay Ôi đường phố dài Lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm Ru em giận hờn Ru em giận hờn.
     Trời còn làm mưa Mưa rơi mưa rơi Từng phiến băng dài Trên hai tay xuôi Tuổi buồn em mang Đi trong hư vô Ngày qua hững hờ
     Trời còn làm mưa Mưa rơi mưa rơi Từng phiến mây hồng Em mang trên vai Tuổi buồn như lá Gió mãi cuốn đi Quay tận cuối trời.
     Trời còn làm mưa Mưa rơi thênh thang Từng gót chân trần Em quên em quên Ôi miền giáo đường Ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi Em gầy ngón dài Lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm Ru em muộn phiền Ru em bạc lòng.
TUỔI ĐỜI MÊNH MÔNG - Trịnh Công Sơn
     Mây và tóc em bay trong chiều gió lộng. Trời làm cơn mưa xanh dưới những hàng me. Em cùng lá tung tăng như loài chim đến. Và đã hót giữa phố nhà Ôm cuộc sống trong tay bên đời quá rộng. Tuổi thần tiên yêu dấu dưới mái trường kia.
Em cùng đoá hoa lan , hoa quỳnh hương trắng. Thơm ngát từ đất đai quê nhà có tình yêu. Thời thơ ấu. Bướm hoa và chim ,cùng mưa nắng. Em đứng bên trời tự do, yêu đời thiết tha.
     Bao đường phố em qua , nắng lên đứng chờ. Ðường dìu chân em đi tới muôn miền xa. Thăm ruộng đất bao la những làng quê cũ. Mùa cây trái níu chân về
Như là những bông hoa trong thành phố này. Tuổi đời mênh mông quá búp non đầu cây. Em về giữa thiên nhiên em cười em nói. Như sóng đùa biển khơi ./.
TRỐNG VẮNG - Quốc Hùng
     Ngồi nhìn chiếc lá rụng rơi theo cội nguồn. Lá rơi lá rơi. Rồi khi anh đến dịu êm trong cuộc đời. Nhớ thêm nhớ thêm. Giờ đây sao trống vắng nhớ anh em buồn. Buồn vì ai. Vì sao tôi bỗng thấy nỗi cô đơn trong lòng. Ai vì ai
     Những lúc gặp nhau anh đâu nào có biết. Có những hờn ghen nhỏ nhoi. Tiếc nuối làm chi yêu thương và dĩ vãng. Thà rằng anh nói tiếng chia tay. Thà rằng biết đến để em không buồn đau. Thà rằng biết đến làm chi
     Trống vắng chiều nay dâng trong hồn em. Tình em còn đây còn trong nồng say. Và em ngồi đây chờ ai đợi ai
TRIỆU ĐÓA HOA HỒNG - Nhạc Nga: Alla Pugacheva
     Một chuyện tình yêu anh họa sĩ Gởi trong tranh vẽ những vui buồn Và chàng thầm yêu nàng ca sĩ Cô gái rất yêu bông hoa hồng Tặng một đại dương hoa hồng thắm Cho nàng ca sĩ anh yêu thầm Và ngôi nhà xinh anh đã bán Bằng dòng máu nóng trái tim mình
     Dưới ánh nắng xuân long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm Mỗi sáng sớm bên song thưa em bên hoa cười trong nắng Sẽ giữ khúc cho ai kia được yêu thương lòng say đắm Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời
     Và khi bình minh em tỉnh giấc Tưởng còn say đắm giấc mơ vàng Và tường nhà em hoa rực rỡ Ai đã mang hoa trao cho nàng.Dưới ánh nắng xuân long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm Mỗi sáng sớm bên song thưa em bên hoa cười trong nắng Sẽ giữ khúc cho ai kia được yêu thương lòng say đắm
     Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời Và khi bình minh em tỉnh giấc Tưởng còn say đắm giấc mơ vàng Và tường nhà em hoa rực rỡ Ai đã mang hoa trao cho nàng.
     Thầm hỏi lòng em ai triệu phú Ai người mang đến những bông hồng. Một mình lẻ loi trong thương nhớ Chờ em anh đứng dưới hiên
nhà
TRỞ VỀ CÁT BỤI - Lê Dinh
     Sống trên đời này người giàu sang cũng như người nghèo khó. Trời đã ban cho ta cám ơn trời dù sống thương đau Mai kia chết rồi trở về cát bụi giàu khó như nhau Nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao
     Này nhà lớn lầu vàng son Này lợi danh, chức quyền cao sang có nghĩa gì đâu ...sao chắc bền lâu như nước trôi qua cầu Này lời hứa ... Này thủy chung này tình yêu ...chót lưỡi đầu môi cũng thế mà thôi Sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời
     Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất. Cuộc sống mong manh xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen Nào người sang giàu đừng vì tham tiền bỏ nghĩa anh em Người ơi xin nhớ cát bụi là ta ...mai này chóng phai Người nhớ cho ta là cát bụi trở về cát bụi. Xin người nhớ cho
TRĂNG VỠ - Minh Vy
     Lòng em như trang giấy thơm trắng ngần. Để anh viết lên chuyện tình yêu. Bài thơ xưa còn dang dở chưa thành câu. Trăng lung linh bước theo đôi tình nhân. Và khi yêu ai biết đâu là bến bờ. Để rồi phải xa nhau từ đây. Mình xa nhau nên vầng trăng kia vỡ đôi. Trăng cô đơn quá ơi người ơi.
     Sao khi xưa người đã ước mơ muôn đời ta mãi đẹp đôi. Nhưng hôm nay người đi cho hạnh phúc tan vỡ rồi. Trăng cô đơn lặng lẽ nhớ ai qua từng góc phố ngày xưa. Nghe trong tim vụn vỡ bao lần nát tan vì ai. Có ai nhớ ngày xưa em ơi. Giờ đã xa ta mất rồi. Ánh trăng sáng lòng anh em ơi. Giờ thấm ướt trong chiều mưa.
TRẦU CAU - Sáng tác: Phan Huỳnh Điểu
     Ngày xưa có hai anh em nhà kia. Cùng yêu thương ở cùng nhau bỗng đâu chia lìa. Vì hai người cùng yêu mến một cô gái làng bên, Nhưng người anh được kết duyên cùng nàng. Vì như thế nên người em lòng buồn rầu bỏ ra đi khỏi làng...
     Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi vì đâu ? Kìa sông sâu dòng êm reo như gợi mối sầu nhìn nước cuốn lệ rơi tuôn biết sao vơi niềm thương. Kìa mây sầu giăng chơi vơi. Làm sao dừng cho nhắn đôi lời. Dòng nước lờ trôi mây trắng cùng trôi qua chốn nao nơi xa xôi anh say sưa cùng ai đang xe mối tình duyên. Thôi hết rồi giấc mơ huyền. Qua bao nhiêu ngày ta đi lang thang bởi vì đâu ?
     Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng vì ai... Tang tính tình tính tang tính tình bên sông sâu tình Lang sinh thành phiến đá sầu thương theo ngày qua. Trông ngóng chờ tin không biết vì sao nên Tân sinh Ra đi mong tìm em thương yêu nỗi niềm thương nhớ.
     Qua bao ngày ta đi lang thang cố tìm em. Dòng sông êm đềm trôi cuốn như vương tiếng buồn nhìn nước cuốn lệ rơi tuôn biết sao ngăn niềm thương. Trời xanh cùng mây bay cao. Rừng sâu tìm em biết phương nào ? Nhìn chốn rừng hoang nghe tiếng rừng vang trong gió ngàn như than van. Bao nhiêu đau lòng sao ta đâu thấy hình em. Thôi hết rồi phút êm đềm.
     Qua bao nhiêu ngày ta đi lang thang cố tìm em. Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng vì em. Tình tính tình tính tang tính tình tang tính tình bên sông sâu. Người Tân Sinh gần phiến đá thành cây cau trồi lên Trông ngóng chờ tin không biết chồng sao. Nên bâng khuâng, trong yêu thương nàng ra đi mong kiếm chồng yêu mến.
     Đây cây rừng thông reo vi vu bóng chồng đâu ? dòng sông ơi nào ai sớt cho vơi mối sầu ? nhìn nước cuốn lệ rơi tuôn. Biết sao vơi niềm thương. Làn mây chiều đang giăng tơ. Nhìn mây lòng man mác trông chờ. Kìa gió rừng lên xao xuyến lòng em thương nhớ chàng ôi sao quên ? Mây ơi xin đừng bay cho ta nhắn vài câu. Cho thấy chồng bớt nguôi sầu.
     Ôi đây cây rừng thông reo vi vu biết làm sao ? Đây hương hồn em xin theo anh đến trời cao. Tình tính tình tính tang tính tình tang tính tình Bên sông sâu, niềm tương tư nàng chốc biến thành ra dây trầu xanh. Lưu luyến tình xưa âu yếm trầu leo quanh thân cau. Qua bao năm tình thiêng liêng kia thắm cùng mưa nắng...
TRẦU ƠI! - Thế Hiển
     Em thường qua ngõ nhà tôi, Nghiêng nghiêng dáng nhỏ với đôi thúng trầu Chợ làng xa tận đâu đâu, Hằn sâu dấu cát, in từng dấu chân. Ngõ về tôi ướm lời thăm, Trầu xanh dăm miếng có còn nhường anh ? Em cười duyên đến là duyên, Bảo tôi: "Trầu hết, em quên để dành".
     Mưa hay nắng bao năm, Thương em luôn thắm trầu xanh. Hoa cau rơi trắng ngoài sân, Tình tôi vẫn mơ chuyện cau với trầu Thế mà một dạo tôi đi, Lời thương lời nhớ chưa gì đã xa Chiều nay trời nổi phong ba Về ngang qua ngõ gọi thầm: "Trầu ơi"
TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN - Phó Đức Phương
     Mênh mênh mang mang Phù Vân Yên Tử Vi vi vu vu Trúc Lâm thiền tự Thổn thức nỗi lòng ai kẻ tình si Nước mắt tràn mi tìm người trong mộng Lên đỉnh núi cao cách trời ba thước Xuống đáy thung sâu thăm thẳm sông dài Vào rừng trúc mai véo von con sáo sậu Ta khóc ròng một câu: Đâu người ta yêu dấu ???
     Như cánh chim ngóng trời lồng lộng Vương vấn yêu đương (ta) hứng giọt mưa nguồn một đời khát khao rút lòng nhả kén sầu Ta muốn hỏi một câu: Bao giờ thôi tơ vương ? Bao giờ hết tơ vương?
     Mênh mênh mang mang Phù Vân Yên Tử Vi vi vu vu Trúc Lâm thiền tự Vời vợi đất trời phiêu dạt tình ai Giữa chốn huyền không tìm người trong mộng ... tìm người trong mộng
 

Các tour du lịch khác nổi bật